Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai con ngựa ở thành Đồng thuộc loại tài sản vô cùng quý giá , trong năm hiện tại cũng chỉ Lãnh Tiêu và Lãnh Thiên đ-ánh xe, trông coi, việc thương lượng giá cả nhân sâm cực phẩm thể thiếu Lãnh Tiêu, quả thực chỉ đại trông xe ngựa là thích hợp nhất.”

 

Ôn Noãn Noãn lấy từ trong chiếc giỏ tre nhỏ mang theo bên một túi kẹo gói trong giấy dầu, đưa qua:

 

“Đại , lúc đợi bọn tẩu thì ăn ."

 

Bây giờ khỏi nhà nàng sẽ mang theo một chiếc giỏ tre nhỏ phủ vải bông, như lấy đồ từ trong tủ lạnh tiện lợi.

 

“Cảm ơn tẩu tẩu!"

 

Lãnh Thiên vui vẻ đón lấy, nụ rạng rỡ.

 

Đi ngoài cùng tẩu tẩu đúng là thật!

 

Tẩu tẩu sẽ chuẩn nhiều đồ ăn ngon, luôn lấy cho bọn họ ăn lúc thích hợp.

 

Bốn bước đại đường tiệm thu-ốc, một học đồ mặc áo dài đón tiếp, khi thấy Lãnh Tiêu, lanh lợi dẫn thẳng nội đường.

 

“Mời các vị dùng , chưởng quỹ của chúng sẽ đến ngay."

 

Học đồ xong, cúi lùi .

 

“Được, gấp, tiểu ca cứ bận ."

 

Lãnh Vân mặt mày hớn hở, lễ phép tiễn đến tận cửa nội đường.

 

Ôn Noãn Noãn tầm mắt, trình độ phục vụ và năng lực nghiệp vụ của tiểu học đồ thật đỉnh!

 

Vừa thấy Lãnh Tiêu là thể nhận ngay, lập tức phản ứng việc đến thương lượng giá sâm cực phẩm nên dẫn thẳng nội đường ít yên tĩnh.

 

Người thuê thời cổ đại cũng chẳng dễ dàng gì.

 

thuê chắc hẳn cũng địa vị xã hội nhất định, bởi vì theo những gì nàng thấy hiện tại, sách mặc áo dài, nhân viên cửa hàng cũng mặc áo dài chào khách, hạng cần bỏ sức nặng nhọc việc như đại tiểu thì mặc áo ngắn tay hẹp, phần lớn phố cũng mặc kiểu giống đại bọn họ.

 

À, những tiệm việc nặng nhọc như rèn sắt, mặc cũng là kiểu áo ngắn tay hẹp.

 

Xem y phục là để phân biệt công việc bỏ sức .

 

Hèn chi thời cổ đại lấy áo dài ống tay rộng trọng —— vì tiện việc.

 

Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân đang chằm chằm bức tranh treo tường nội thất, đang tranh luận xem đó lá nhân sâm , thì cửa nội thất vội vàng mở .

 

Tôn chưởng quỹ trắng trẻo mập mạp lau mồ hôi trán, áy náy :

 

“Thật ngại quá, đến muộn , đến muộn !

 

Vừa mới ca cấp cứu nên chậm trễ, các vị đợi sốt ruột ?"

 

“Không ."

 

Lãnh Tiêu dậy, nhường nhịn với Tôn chưởng quỹ một hồi, hai xuống hai bên vị trí chủ tọa.

 

Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân sớm ngừng tranh luận, lui xuống vị trí phía cùng Lãnh Thần.

 

Tôn chưởng quỹ lướt qua chén động bàn, cất tiếng gọi:

 

“A Kim, đổi nước đường cho hai vị tiểu ca, mang chút điểm tâm lên cho Lãnh phu nhân."

 

Đặc biệt đổi nước đường còn mang điểm tâm, Ôn Noãn Noãn thầm nghĩ đãi ngộ ở triều đại tuyệt đối coi là quý trọng, xem sâm cực phẩm hôm nay hy vọng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-91.html.]

Có Lãnh Tiêu ở đây, cần lo lắng, Ôn Noãn Noãn dắt hai đứa nhỏ lặng lẽ ăn điểm tâm, nhân tiện quan sát hiện trường mặc cả.

 

Khuôn mặt mập mạp của Tôn chưởng quỹ đầy vẻ hòa khí:

 

“Ta và ngươi tình giao hảo nhiều năm , những năm qua d.ư.ợ.c liệu gì cũng đều ưu tiên cho Nhân Tâm Đường, con thế nào ngươi cũng , bao giờ báo giá bừa bãi, cũng là tiền quá lớn, do tổng tiệm chủ."

 

Đây là đ-ánh bài tình cảm, Ôn Noãn Noãn c.ắ.n một miếng kẹo lạc vừng phân tích, thật ngọt!

 

“Nhân sâm trăm năm loại d.ư.ợ.c liệu quý giá đừng là thành Đồng, ngay cả trong kinh thành cũng mấy tiệm thu-ốc nuốt trôi, một là giá quá cao, hai là nhu cầu ít, dùng nổi nhiều."

 

Đây là đang phân tích lợi hại, bàn tay nhỏ của Ôn Noãn Noãn lặng lẽ sờ lên bánh sơn tra, c.ắ.n một miếng khuôn mặt nhỏ nhăn nhó thành một đoàn, ít đường quá, chua quá!

 

Vội vàng uống ngụm để át vị chua.

 

“Hơn nữa ngươi cũng nhân sâm giống các loại d.ư.ợ.c liệu khác để càng lâu càng đáng tiền, nhân sâm để quá lâu sẽ chẳng khác gì khúc gỗ, hầu như còn d.ư.ợ.c hiệu, mấy ngàn lượng đè ở đó, rủi ro thực sự quá lớn."

 

Lời đại khái là xong xuôi .

 

Ôn Noãn Noãn yên tâm, lấy một miếng bánh vân phiến, xé từng lát từng lát thong thả ăn.

 

“Tẩu tẩu, thấy giống như đàm phán thành ."

 

Bình thường chỉ cần đồ ăn là cái gì cũng nếm thử như Lãnh Vân, lúc khuôn mặt nhỏ lộ rõ vẻ lo lắng, ngay cả điểm tâm bàn cũng chẳng còn hứng thú ăn, gò bó về phía hai ở vị trí chủ tọa.

 

“Làm gì , đây là tiên ức hậu dương, đầu tiên là tiếp cận , tiếp theo là cái khó của nhà , cuối cùng là hạ thấp hàng hóa một chút, thực sự mua mới như .

 

Người mua mới chẳng rảnh rỗi mà nhiều với , cũng lời đắc tội khác, trực tiếp khen ngợi một phen, tiễn là xong."

 

Dẫu mua bán thành thì tình nghĩa vẫn còn, ăn đều chú trọng hòa khí sinh tài, thật lòng mua đàm phán giá cả, ông phân tích từng tầng từng lớp với nhiều thế gì?

 

Chẳng phí nước miếng .

 

Hơn nữa hai bên luôn là quan hệ cung ứng, cho dù thành thì vẫn nghĩ đến .

 

“Đệ thấy đại ca luôn im lặng lắng , hề tiếp lời, đây là đang đợi Tôn chưởng quỹ tiếp tục cái giá mà tổng tiệm định.

 

Đại ca tiếp lời, trong lòng Tôn chưởng quỹ sẽ đáy, cũng thể phân tích rốt cuộc là hài lòng hài lòng, chỉ thể báo giá của tổng tiệm lên mức cao hơn, mua nhất định một cái giá đáy, nhưng sẽ lên tiếng ngay, ai chẳng mua hàng nhất với giá rẻ mạt."

 

Ôn Noãn Noãn mua căn hộ hai phòng ngủ cũ nát của chính là như .

 

Trước đó nàng xem vô căn nhà, thấy căn ưng ý thì hoặc là lời nào hoặc là khen ngợi một phen chỉ là hợp với .

 

Mà thấy căn thích thì sẽ bắt đầu bới lông tìm vết thôi, tầng lầu, ánh sáng, vị trí địa lý, ồn ào vân vân, chẳng qua là ép giá một chút, dù nhà cũng khá đắt, chỉ cần đàm phán xuống một chút giá là đủ để nàng việc tận tụy mấy tháng thậm chí cả năm trời .

 

Hai bên trong lòng đều con , cũng sẽ giá đáy của riêng , trong mức giá đáy đó mà dung hòa lẫn thôi.

 

Lãnh Tiêu và Tôn chưởng quỹ so với tình huống nàng mua nhà còn hơn nhiều, dù bọn họ thuộc quan hệ hợp tác lâu dài, hai bên khách khí sẽ để đàm phán đổ bể.

 

Lãnh Vân nghiêm túc lắng lời giải thích của Ôn Noãn Noãn, đôi mắt chớp chằm chằm hai ở vị trí chủ tọa.

 

Đặc biệt nghiêm túc và hứng thú.

 

Tôn chưởng quỹ ở vị trí bên chủ tọa nghiến răng, giống như hạ quyết tâm lớn:

 

“Tổng tiệm bằng lòng tăng thêm sáu trăm lượng, lên đến một ngàn tám trăm lượng, thấy thế nào?"

 

Quả nhiên, tăng giá .

 

Trên khuôn mặt nhỏ của Lãnh Vân giấu nổi vẻ vui mừng, hưng phấn nghiêng đầu qua định khen ngợi tẩu tẩu một câu, phản ứng trường hợp thích hợp, một nỗ lực kìm nén niềm vui sướng xuống.

 

 

Loading...