Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn phản ứng chậm nửa nhịp mới nhận , hóa đây là Lãnh Tiêu sợ ngoài miệng lưỡi kín kẽ, như chỉ là để dẫn nguy hiểm về phía một .”

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu rơi khuôn mặt nhỏ đang ủ rũ mắt, giống như cây cải chíp sương muối đ-ánh , Lãnh Thần ở tiệm thu-ốc học đồ cảm giác gì, nhưng thấy nàng lúc chút tinh thần khiến nảy sinh cảm giác khó chịu, “Đừng lo lắng, học kiến thức, đối với sẽ ích cả đời."

 

Ôn Noãn Noãn giọng buồn buồn trả lời:

 

“Ừm, tẩu ."

 

Có thể học đồ ở tiệm thu-ốc là một việc , phản ứng của đại bọn họ thì , vả nhị chín tuổi , cho dù học đồ thì cũng đến tuổi nhập học từ lâu.

 

Hắn là đang học kỹ năng, học kiến thức.

 

Hơn nữa học y mà, trị bệnh cứu , cứu t.ử phò nguy.

 

tại , trong lòng nàng vẫn nảy sinh nỗi lưu luyến nồng đậm như .

 

Đặc biệt là những lời Tôn chưởng quỹ cứ lặp lặp trong tai nàng.

 

Trong thời gian học đồ trả tiền công, cung cấp chỗ ở tập thể, bao ăn uống.

 

Làm học đồ mệt, nhưng thực sự khổ, chăm chỉ là điều cơ bản, sáng sớm dậy sớm dọn dẹp bản , múc nước rửa mặt cho , quét dọn vệ sinh cùng các việc vặt vãnh đều .

 

Tuy chính thức bái sư, nhưng sư phụ đ-ánh mắng đồ , lỡ như lỡ tay đ-ánh ch-ết, đền mạng.

 

……

 

Đủ thứ quy tắc gò bó, Lãnh Thần đầy mười tuổi thể thích nghi nổi .

 

Nàng quá lo lắng.

 

Chỉ là nhớ, mà thôi.

 

Chương 77 Mỗi trách nhiệm của riêng

 

Trong toa xe ngựa lắc lư, Ôn Noãn Noãn về phía dáng ngay ngắn trầm .

 

Nắng ấm ngoài cửa sổ vỡ vụn hắt , lúc mờ lúc tỏ rơi đôi mắt phượng xếch lên, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng của thiếu niên, trong sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối rõ thần sắc thực sự của .

 

Một trang phục thư sinh trông lẽ đầy vẻ thư quyển, mang đến cảm giác âm trầm lãnh lệ quanh quẩn giữa đôi lông mày, giống như vầng trăng từng tầng mây đen bao phủ trong đêm tối gió cao.

 

Thu tâm trạng thẫn thờ, Ôn Noãn Noãn nhích về phía Lãnh Tiêu một chút:

 

“Chàng cũng đang lo lắng cho nhị ?"

 

Hóa chỉ nàng cảm thấy lòng trống rỗng, thẫn thờ mất mát.

 

Là đại ca của bọn họ, Lãnh Tiêu luôn chăm sóc, bảo vệ bọn họ, mới là nỡ nhất chứ.

 

Đôi mắt phượng âm trầm đạm mạc của Lãnh Tiêu, tựa như hồ nước cổ sâu thấy đáy, mang vẻ dò xét rơi khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nỡ.

 

Hồi lâu, nhàn nhạt đáp:

 

“Không lo lắng lắm."

 

Biểu hiện kinh ngạc ứng phó rõ rệt của cô gái mắt, mang cảm giác dễ chịu cho như mong đợi, ngược còn nảy sinh một luồng cảm giác phiền muộn.

 

Hắn thấy nụ trong trẻo và rạng rỡ của nàng.

 

Đột nhiên nảy sinh một nỗi chán ghét nồng đậm đối với chính bản .

 

Điều nên là xoa dịu nỗi lo lắng và sự nỡ của nàng, chứ phủ định và né tránh, để nàng một tiêu hóa cảm xúc ly biệt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-93.html.]

Lãnh Tiêu im lặng một lát, lời thản nhiên như đang kể chuyện nhà khác:

 

“Nhị tiểu sinh bao lâu, nhà họ Lãnh gặp nạn, thanh danh hủy, gia sản tịch thu, hầu giải tán, cha ch-ết bệnh yếu, lênh đênh lâu mới bén rễ sống sót ở chân núi thành Đồng .

 

Sự mất vinh nhục nhất thời là gì, xa cách ly biệt cũng là gì, chỉ cần con đường chọn là đúng, cho dù quỳ cũng nên cho hết, vui vẻ sự sống còn đều chẳng là gì cả."

 

Ôn Noãn Noãn ngờ Lãnh Tiêu sẽ điều , kinh ngạc ngẩng đầu .

 

Đôi mắt phượng lạnh lùng của thiếu niên giấu trong góc tối ánh sáng chiếu tới, cảm xúc thực sự, nhưng khí tức lạnh lẽo giấu nổi quanh đang sinh trưởng bừa bãi.

 

“Đệ học bản lĩnh, mới thể dùng những gì học, những gì thể, bảo vệ những gì trong tầm tay, thành những gì mong ."

 

Chỉ bản trở nên mạnh mẽ, mới thể tự bảo vệ và cũng mới năng lực bảo vệ bảo vệ.

 

Dẫu nhà họ Lãnh, cũng chỉ đơn thuần là sống sót mà thôi.

 

Giờ đây quan trọng hơn là để bảo vệ nàng chu , khiến dám dòm ngó.

 

Ôn Noãn Noãn sững sờ hồi lâu.

 

Tầm và nhãn quan của vị quyền thần, quả nhiên là nàng thể so bì , nàng còn đang nghĩ đến nỗi nỡ phân ly, nỗi sầu ly biệt, thì thấy bản lĩnh của chính và sự lớn mạnh .

 

, chịu cái khổ của việc học, chẳng sẽ chịu cái khổ của cuộc đời ?

 

Lãnh Tiêu là thể bảo vệ bọn họ, nhưng bản mạnh mẽ lên, cảm giác cùng sát cánh chiến đấu và cảm giác bảo vệ chắc chắn là khác .

 

Bốn bọn họ xưa nay tụ là một ngọn lửa, tản là cả bầu trời , mỗi sẽ đều lợi hại đến mức thể một đảm đương một phía.

 

Không sự ly biệt hiện tại, chịu đựng nỗi khổ của ly biệt, thì lấy những ngày tháng thoải mái để sống.

 

Bị Lãnh Tiêu một hồi, Ôn Noãn Noãn lập tức cảm thấy tầm của mở mang!

 

So với những gì bọn họ trải qua khi còn nhỏ, học đồ thực sự .

 

Cho dù mới chỉ chín tuổi.

 

Dẫu đổi đây khi bạc, ăn đủ no, học đồ cũng là một niềm xa xỉ.

 

Chưa kể những thứ khác, lấy tiền bạc để cung cấp chi phí ăn uống ba bữa một ngày chứ?

 

“Đại , tìm một tiệm tạp hóa gần đây dừng xe , chúng mua cho nhị ít đồ dùng sinh hoạt mang qua đó!"

 

Ôn Noãn Noãn quét sạch vẻ sầu não , nụ khuôn mặt nhỏ rạng rỡ lấp lánh.

 

Góc sự việc khác , tất cả vấn đề cũng còn là vấn đề nữa.

 

Vẻ âm trầm u ám cô hàn trong đôi mắt phượng của Lãnh Tiêu tan biến, trong góc xe ngựa ánh sáng chiếu tới, tham lam chằm chằm nụ trong trẻo như ánh mặt trời cơn mưa .

 

Ở tiệm tạp hóa nàng mua bàn chải đ-ánh răng bằng lông lợn, mua muối xanh, đèn dầu, chậu gỗ, đ-á lửa, ở tiệm vải mua vải thưa đơn lớp và đa lớp, vải bông, mũ rèm che, đến tiệm sách mua loại giấy nhám thô nhất , nhân tiện mua hai cuốn sách.

 

Ôn Noãn Noãn sắp xếp từng thứ một trong toa xe, chia thành đồ mang về nhà và đồ mang qua cho Lãnh Thần.

 

Đến cửa Nhân Tâm Đường, Ôn Noãn Noãn nhớ đến tiệm bánh ngọt bên cạnh khi đầu đến đây, bèn dắt Lãnh Vân trong chọn những loại đắt tiền, ngon lành mua mười mấy gói!

 

Sau khi đại đường, Tôn chưởng quỹ và Lãnh Thần nội đường hỏi chuyện, ba về phía nội đường.

 

Cửa nội đường đóng, đến gần thấy Tôn chưởng quỹ mập mạp ở vị trí chủ tọa và Lãnh Thần đang trả lời cùng tiếng đối thoại mập mờ.

 

“Có chữ ?"

 

“Dạ vài chữ ạ."

 

 

Loading...