Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đôi bàn tay mài bát gỗ ống tre cũng đặc biệt vững chãi.”

 

Bây giờ đôi bàn tay bốc thu-ốc, sẽ cầm châm cứu, còn nắn xương gãy các thứ.

 

nghĩ thực cũng , bởi vì so với việc cầm d.a.o thành thạo những việc đẫm m-áu, học y luôn là bản lĩnh thiết thực và hữu dụng nhất.

 

Lãnh Thiên theo bếp, Ôn Noãn Noãn đang hấp bí đỏ múc bột mì, khuyên bảo:

 

“Tẩu tẩu, tẩu say xe mệt mỏi, để nấu cơm cho."

 

“Không cần, lúc về đỡ hơn lúc một chút."

 

Chủ yếu là bụng rỗng cũng nôn quen , Ôn Noãn Noãn quá để tâm, “Tẩu thêm cho nhị ít món ăn tươi mới, tranh thủ hai ngày nay tuyết tan đường thể thì mang qua đó, việc của cũng khá nhiều, dinh dưỡng theo kịp."

 

Trước đây nàng ít khi những món ăn chủng loại phức tạp và tinh tế.

 

Một là vì nàng lười.

 

Hai là vì thấy ăn thô cũng , từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu sang nghèo thì khó mà.

 

bây giờ, trong đầu Ôn Noãn Noãn chỉ nghĩ đến việc cho Lãnh Thần một món ăn ngon tươi mới và bổ dưỡng.

 

Hắn ở đó những việc khác nàng giúp gì, chỉ thể cố gắng tiếp tế một thức ăn, để ăn no ăn ngon.

 

“Bánh bao thịt và bánh xốp đây ?

 

Mang cái đó qua là mà?"

 

Bọn họ chẳng nhiều , tẩu tẩu nghỉ ngơi mà còn đặc biệt đồ ăn cho nhị .

 

Ôn Noãn Noãn bộ cân nhắc của nàng:

 

“Cái đó bằng bột mì trắng, quá nổi bật , những cùng quanh là học đồ, mức sống thể so với đồng môn ở thư viện của đại ca .

 

Hôm nay chưởng quỹ mới khen chữ, đến bắt tay ngay việc vặt ở tiệm thu-ốc, nếu đường đột ăn quá , tẩu lo đồng bạn bài xích."

 

“Vậy gian còn ngô cho ngựa ăn, mang cái đó qua ?!

 

Cái đó cũng , đây chúng ăn cái đó, cực kỳ chắc ."

 

Lãnh Thiên thấy tẩu tẩu đúng, lập tức đề nghị.

 

Trong đầu Ôn Noãn Noãn nghĩ xong cái gì , thấy lời Lãnh Thiên thì nhịn xung động trợn trắng mắt.

 

Bỏ , đại thẳng tính, đừng giận, giải thích rõ với .

 

“Không thể vì sợ bài xích mà để bản chịu thiệt thòi , tổn hại lợi ích của bản là điều đáng nhất!

 

Việc chúng cần thịt thì giấu trong bát mà ăn, để khác ."

 

Thấy Lãnh Thiên vẫn còn vẻ mặt ngẩn ngơ, Ôn Noãn Noãn tiếp tục giải thích:

 

“Có thể dùng bí đỏ hoặc bột ngô trộn cùng bột mì trắng, trông giống như bột thô , vả trộn như thế còn hơn bột mì trắng đơn thuần."

 

Ngũ cốc thô giàu dinh dưỡng hơn mà.

 

“Nhân cũng đừng thịt, thịt sẽ nổi bật vả chỉ ăn thịt với bột mì là , cũng ăn rau xanh nữa.

 

Tẩu nghĩ kỹ , ít bánh bao thịt nấm rau xanh, bánh bao thịt củ cải sợi, bánh bao thịt dưa chua, bánh bao thịt đậu phụ cay, như mỗi bữa đều thịt rau.

 

Bây giờ trời cũng lạnh, thể để khá nhiều ngày, mang ít trứng gà tươi tích trữ , bảo đừng tiết kiệm, mỗi sáng dậy luộc hai quả mà ăn."

 

Bánh bao là hấp chín mang qua một lượt, với nhiệt độ độ hiện tại thể để khá nhiều ngày, đến lúc ăn thì hâm nóng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-95.html.]

Nếu là sủi cảo thì mang đồ chín, dễ để mà ăn cũng tiện.

 

Nghĩ một lát bổ sung thêm:

 

“Tẩu thêm món thịt thỏ và gà rừng nữa, nhà ở núi chúng , ăn đồ rừng là bình thường, sẽ quá gây chú ý."

 

Lãnh Thiên xong chỉ gật đầu:

 

“Tẩu tẩu tẩu nghĩ chu đáo thật."

 

Tẩu tẩu cân nhắc cho bọn họ nhiều quá.

 

Sao từng cân nhắc đến những điều nhỉ.

 

Khác với việc chỉ biếng khi cửa, Ôn Noãn Noãn lúc cực kỳ tích cực chủ động gói bánh bao và nấu thức ăn.

 

Trong lòng trong mắt chỉ thật nhiều đồ ăn cho một Lãnh Thần ở bên ngoài.

 

Đến cả yêu đương còn từng nếm trải như Ôn Noãn Noãn, cảm thấy lúc nàng thấu hiểu cảm giác .

 

Vẫn là loại cảm giác con lớn giúp gì trong việc học hành của nó, chỉ thể nỗ lực công tác hậu cần ăn uống.

 

Chương 79 Nghèo học văn giàu học võ

 

Ngày tháng từng ngày trôi qua, kể từ khi Lãnh Thần ở tiệm thu-ốc học đồ, khi về nhà Ôn Noãn Noãn nhiệt tình nấu nướng cao độ từng thấy.

 

Cứ năm sáu ngày Lãnh Thiên sẽ đưa đồ ăn một , lúc về sẽ kể cho bọn họ Lãnh Thần cần những việc gì, học những gì.

 

Lúc mới bắt đầu:

 

“Nhị đến muộn nhất, cần dậy sớm hầu hạ sinh hoạt, ngoài việc vệ sinh trong ngoài và các việc vặt nặng nhọc , Tôn chưởng quỹ còn để xử lý thêm bước tiếp theo đối với d.ư.ợ.c liệu địa phương thu mua về.

 

Nhị hiện tại chính là chọn tạp chất, sàng bụi bặm và vật lạ, lúc trời thì phơi khô, lúc trời thì hong gió phơi âm, nhị việc nhẹ nhàng, mệt chút nào."

 

Giữa chừng:

 

“Nhị đang học thuộc ngăn thu-ốc !

 

Nhân Tâm Đường hơn một trăm năm mươi ngăn thu-ốc, nhị thể thuộc lòng từ trái qua từ xuống một cách rõ ràng, thu-ốc gì cạnh thu-ốc gì, những loại d.ư.ợ.c tính công năng tương tự sắp xếp cùng , nhị chỉ những học đồ thuộc làu làu, Tôn chưởng quỹ mới cho phép cầm đơn thu-ốc bốc thu-ốc."

 

Lần đó Lãnh Thần đang dùng d.a.o thái thu-ốc thái vụn cỏ thu-ốc, viên mật vân vân, bận đến mức ngay cả thời gian chuyện với Lãnh Thiên cũng .

 

Nghĩ đến con nhỏ bé ở tiệm thu-ốc múc nước rửa mặt hầu hạ sinh hoạt, quét dọn vệ sinh trong ngoài, phụ trách các việc vặt tốn sức cũng như chọn, sàng, phơi d.ư.ợ.c liệu, Ôn Noãn Noãn lập tức cảm thấy gói bánh bao đồ ăn chẳng mệt chút nào!

 

Nàng tâm ý thêm nhiều đồ ăn ngon đưa qua cho Lãnh Thần, nhân tiện cũng thể đưa cho Lãnh Tiêu một ít, nhất cử lưỡng tiện, một mặt là thể tiết kiệm tiền ăn của hai , mặt khác đồ ăn ở nhà chắc chắn hơn.

 

Làm học đồ về cơ bản chẳng khác gì việc vặt, nhưng cho dù là một học đồ, cũng dễ dàng, nhiều .

 

Đừng tiền công bao ăn uống, chỉ riêng việc cần đóng học phí điểm coi là cực kỳ , chỉ cần lúc chính thức bái sư mang chút lễ vật cho sư phụ là .

 

Mà đến bước đó còn cần sự nỗ lực và ngộ tính của bản mới thể thành công.

 

Thời buổi học một cái nghề thể nuôi khó.

 

Phần lớn cả đời cũng chỉ mặt lấm tay bùn bới đất tìm cái ăn, chắc là đất nhà —— thuê của các hộ lớn hoặc nhà giàu, mỗi năm nộp bốn phần lương thực.

 

Bận rộn cả năm trời, thể miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc là trạng thái bình thường.

 

Gặp năm mất mùa năm đói kém, cuối cùng còn vay nợ.

 

Càng ở tầng lớp càng khổ, cách giàu nghèo cực lớn.

 

Nghĩ đến những điều , thỉnh thoảng Ôn Noãn Noãn lôi tiền tiết kiệm xem và tính toán một chút, tiền lẻ mang theo bên tính, bạc cất trong gian lưu trữ ba ngàn một trăm mười lượng !

 

 

Loading...