Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 91: Khách Không Mời Mà Đến
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:25:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù nỡ nhưng vẫn về, khi bàn bạc với Tô Mộc Dao một chút, thu mua trái cây của những trong thôn với giá cao nhờ giúp hỏi thăm một chút.
Tô Mộc Dao trực tiếp đồng ý , nhà cũng còn mấy cây ăn quả, quan trọng nhất là trong Không gian của còn ít.
Cho dù những thôn dân đồng ý bán, đến lúc đó lấy một ít từ trong Không gian cũng đủ .
Vương Viện Viện lúc mới hài lòng theo Vãn Thu trở về.
Hôm nay mấy củ cải nhỏ vặn nghỉ, Tô Mộc Dao dẫn mấy ca ca từng nhà hỏi chuyện thu mua trái cây, nhà nào cũng đồng ý.
Dù trái cây ngon đến mấy cũng quan trọng bằng bạc, hơn nữa còn thu mua với giá cao.
Mỗi nhà mỗi hộ đều vô cùng sẵn lòng.
Tô Mộc Dao dẫn mấy ca ca chạy khắp thôn một vòng, trong tay trong n.g.ự.c mấy củ cải nhỏ bao gồm cả túi đeo chéo đều đựng đầy ắp.
Đợi đến khi về ăn xong bữa trưa, trong nhà liền một vị khách mời mà đến.
Người đến lên tìm Tô lão thái thái, là nhà đẻ đây của Tô lão thái thái.
Sở dĩ là đây, là vì khi Tô lão thái thái còn nhỏ cha tuyệt giao với đại phòng .
Gia gia nãi nãi của Tô lão thái thái thiên vị, cái gì cũng cho đại phòng, bao gồm cả lúc phân gia trực tiếp đuổi phòng bọn họ ngoài.
Lúc đó là cho cái gì cả, bộ bạc đất đai trong nhà đều cho đại phòng.
Vốn dĩ cha Tô lão thái nghĩ phân gia tạm thời sống trong căn nhà tranh trong thôn, dựa đôi bàn tay của dù thế nào cũng sẽ c.h.ế.t đói, nào ngờ châu chấu tràn qua lương thực mất trắng.
Sau đó hạn hán liên miên, cuối cùng tất cả đều chạy nạn.
Tô lão thái vốn dĩ cũng thuộc về của trấn , cũng là chạy nạn đó mới đến đây định cư .
cũng may lúc đó gia gia nãi nãi của Tô lão thái sợ một nhà Tô lão thái đến lúc đó ăn vạ , cho nên ký giấy đoạn tuyệt.
Sau trong lúc chạy nạn nương của Tô lão thái vì tiết kiệm miếng ăn cho Tô lão thái, sống sờ sờ tự bỏ đói đến c.h.ế.t, mà một nhà đại phòng giữ lương thực, cứ trơ mắt nương của Tô lão thái c.h.ế.t đói.
Sau chạy nạn đến đây, phụ của Tô lão thái dựa việc vác hàng ở bến tàu, miễn cưỡng nuôi lớn Tô lão thái.
Tô lão thái gặp Tô lão đầu hiện tại gả qua bao lâu, phụ của Tô lão thái vì bệnh lao cũng qua đời.
Tô lão thái mấy chục năm nay từng liên lạc với bên đại phòng, ngờ hôm nay bên đó tìm đến.
Người đến là cùng bối phận với Tô lão thái, nếu đoạn tuyệt Tô lão thái cũng gọi ông một tiếng Đường ca.
“Đường bao nhiêu năm nay cũng về nhà đẻ thăm chúng .” Người chuyện xem cũng lớn hơn Tô lão thái mấy tuổi.
Bên cạnh còn hai nam nhân mỗi đỡ một bên xem cũng hơn 30 tuổi.
Nghĩ đến chắc chính là hai đứa con trai của ông .
“Chúng những năm đoạn tuyệt , tiếng Đường dám nhận.”
“Lời là đúng đó đều là chuyện hồ đồ của đời , thế nào cũng là đ.á.n.h gãy xương còn dính gân thể thật sự đứt là đứt .”
Tô lão thái thật sự vòng vo với mắt, trực tiếp mở miệng liền hỏi: “Không ông từ xa xôi đến đây là chuyện gì quan trọng.”
Lão đầu mắt đảo mắt liên tục, vốn dĩ còn định lấy danh nghĩa tình , xem xem thể trực tiếp đòi phương t.h.u.ố.c thịt kho của nhà bọn họ qua ? Xem thật sự .
“Đường , nhà bày sạp bán thịt kho trấn ăn , bỏ chút tiền mua phương t.h.u.ố.c của chỗ khác bán, chắc chắn là cướp mối ăn của trấn chúng bán.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-91-khach-khong-moi-ma-den.html.]
Nam nhân đỡ lão cha nhà ở bên cạnh cũng đột nhiên lên tiếng: “ , Lão cô, chúng đều là một nhà dù cũng chỉ thể ăn trấn.
Lại thể nơi xa, chúng còn thể bỏ chút tiền mua phương t.h.u.ố.c , còn thêm một khoản thu nhập .”
Tô Mộc Dao ở bên cạnh mà chép miệng liên tục, hạt châu bàn tính đều b.ắ.n cả lên mặt cô bé .
Ngay đó tiểu nhi t.ử bên cạnh lão đầu cũng hỏi: “Lão cô, nhà còn phương t.h.u.ố.c nào khác ? Đến lúc đó chúng cùng mua luôn , đều là một nhà tùy tiện thu chút ý tứ một chút là chúng kiếm tiền cũng thường xuyên qua , đến lúc đó chúng cũng cùng hiếu kính ngài.”
“ , Lão cô đến lúc đó và tiểu cùng hiếu kính ngài, coi ngài như nương ruột mà hiếu kính.”
Tô Mộc Dao trực tiếp tiến lên ôm lấy chân A nãi nhà : “A nãi cháu A đa cháu và mấy vị bá bá hiếu thuận , các là ai? Sao thể đến cướp A nãi của cháu?”
Lời hai nam nhân nãy còn đang tự cảm động, lập tức cũng cảm thấy lời chút , tự con trai đến lượt hiếu kính.
Tô lão thái thái ôm chầm lấy tiểu đoàn t.ử lòng, vô cùng kiêu ngạo vị Đường ca danh nghĩa của .
“Nghe thấy , bản nhiều con trai như còn trông cậy ngoài đến hiếu kính ?”
Tô Mộc Dao trực tiếp mở miệng hỏi đến: “Không lão gia gia định bỏ bao nhiêu tiền mua phương t.h.u.ố.c nhà cháu.”
“Ây dô, đây chính là tiểu khuê nữ nhà Lão Tam , lớn lên thật là xinh xắn.”
Lão đầu lúc đến sớm ngóng rõ ràng tình hình trong Lão Tô gia, cũng nhà Lão Tam một tiểu khuê nữ, là phúc tinh của Đào Liễu Thôn lớn lên vô cùng đáng yêu, nghĩ đến chắc chính là tiểu oa nhi mắt .
Quay đầu với Tô lão thái: “Muội cũng những gia đình nông hộ chúng trong tay bạc, đến đây mang theo đủ hai lạng bạc, về cơ bản là đem hết gia tài trong nhà , xem đến lúc đó kiếm bù thêm một chút cho .”
Tô lão thái vô cùng nể mặt khẩy thành tiếng: “Hai lạng bạc mua phương t.h.u.ố.c của , khỏi chút nổi nhỉ?”
“Đường , ngài xem bao nhiêu thì hợp lý về gom góp thêm.”
Tô Mộc Dao ghé tai A nãi nhà một trăm lạng.
“Nể mặt ông, thì đưa một trăm lạng là nhiều hơn cũng cần.”
Đại nhi t.ử của lão nhân ở bên cạnh trực tiếp kêu lên kinh ngạc: “Cái gì một trăm lạng?”
Lão nhân cũng cảm thấy Tô lão thái đây là trực tiếp sư t.ử ngoạm.
nghĩ đến phương t.h.u.ố.c quả thực kiếm tiền, mở miệng đòi một trăm lạng cũng bình thường, dù Lão Tô gia trấn một ngày thể bán mấy lạng bạc, một trăm lạng chẳng hai ba tháng là thể kiếm .
trong nhà cộng cũng chỉ hơn mười lạng bạc, một trăm lạng đương nhiên là lấy .
“Ta Đường đều là nhà, cũng thiếu một trăm lạng bạc trấn một ngày thể bán mấy lạng bạc cơ mà?”
“ , Lão cô chúng nếu một trăm lạng bạc , thì cũng cần ăn buôn bán nữa .”
“Vậy ý của các chính là đến tay bắt sói chứ gì?
Được , cũng nhiều như nữa, một ngày nhiều việc , khi nào các gom đủ một trăm lạng bạc hẵng .”
Tô lão thái trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, mặc dù bọn họ còn thương lượng thêm một chút nhưng lão thái thái mắt, đó thể là dầu muối ăn mở miệng là một trăm lạng thiếu một cắc đều miễn bàn.
Mấy cũng chỉ đành thất vọng về.
Cho đến khi mấy khỏi, Tô lão thái mới thở dài một tiếng.
Vuốt ve cái b.úi tóc nhỏ lệch của tiểu tôn nữ trong n.g.ự.c trực tiếp tháo buộc cho cô bé.
“Ngoan bảo, hôm nay chơi với tiểu thư nhà Huyện lệnh vui ?”