Không đấu đá thì g.i.ế.c ch.óc, ôi, con thật sự kinh thành chút nào.” Nàng mãi mãi ở thôn Lạc Hà, ở bên cạnh Kiều Hi. Như mỗi ngày đều món ngon ăn hết, nước ngọt uống xuể.
Tống Cao Xa do dự cả đêm, cuối cùng quyết định đến chào từ biệt Kiều Hi.
“Số tiền cầm lấy, đừng mấy cái nghề l.ừ.a đ.ả.o đó nữa.” Suy nghĩ một chút, Kiều Hi bổ sung: “Lừa thì , nhưng già, trẻ nhỏ, bệnh tật thì tuyệt đối chạm .”
“Rõ, Cao Xa ghi nhớ lời dạy của tiểu thư.” Tống Cao Xa quỳ xuống đất, dập đầu lạy Kiều Hi mấy cái thật mạnh. “Cha và các em của , xin nhờ tiểu thư giúp đỡ chăm sóc.”
“Đứng lên .” Tuy tại Tống Cao Xa đột nhiên , nhưng Kiều Hi cũng hỏi nhiều. Trên đời ai cũng bí mật riêng. Quen một hồi, nàng chỉ thể chuẩn cho ít lộ phí và lương khô. Tống Cao Xa cũng khách sáo từ chối, thầm ghi nhớ lòng của Kiều Hi trong lòng. Hắn tự nhủ, nếu một ngày tìm thấy thiếu tướng quân, nhất định sẽ mang cho nhà họ Tống một cuộc đời vinh hoa phú quý.
Tiễn Tống Cao Xa xong, Kiều Hi cũng dẫn theo Kiều Hữu Trạch và bốn cái đuôi nhỏ lên phủ thành.
“Tứ Lang, trông chừng các em cho kỹ, nghịch ngợm lung tung, rõ ?”
Chillllllll girl !
Tống Tứ Lang thích nghi với vai trò "bảo mẫu thời gian": “Mẫu , còn yên tâm về con ? Con bao giờ nghịch ngợm ?”
“Mẫu yên tâm, con sẽ trông chừng .” Tống Lục Lang bám Kiều Hi, thấy nàng lên phủ thành cũng đòi theo bằng .
“Ngoan lắm.” Kiều Hi véo má Tống Lục Lang, khen ngợi: “Lần chúng thể sẽ ở phủ thành vài ngày.” Cánh cửa thời bên phía Tống Hoài An định, khi nào thể về thôn Lạc Hà phụ thuộc tâm trạng của "thần thời ".
“Con ạ.” Tống Lục Lang ngoan ngoãn gật đầu.
Để bọn trẻ ở tri phủ nha môn, Kiều Hi một bộ nam phục, tìm đến Di Hồng Viện.
“Ô kìa, cô nương đến Di Hồng Viện của đào đấy ?” Trương mụ mụ nhận Kiều Hi, giọng điệu chút mỉa mai.
“Khụ khụ...” Kiều Hi ngượng ngùng ho một tiếng: “Trương mụ mụ hiểu lầm , đến để bàn chuyện hợp tác.”
“Hợp tác?” Trương mụ mụ phe phẩy chiếc quạt tròn, hờ hững liếc Kiều Hi. “Cô nương thật khéo đùa, mở thanh lâu, thì gì để hợp tác với một cô nương nhà gia giáo như cô chứ?”
“Đương nhiên là cùng mở thanh lâu .” Kiều Hi phớt lờ vẻ khó chịu của Trương mụ mụ. Mấy ngày nay nàng suy nghĩ kỹ, nếu đào thì hợp tác. Họ bỏ , nàng bỏ địa điểm, tiền kiếm chia đôi. Dù cũng mở thanh lâu lên , khi định mới tính đến chuyện tự đào tạo của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-vat-tu-xuyen-co-dai-ca-nha-vuong-gia-bi-ta-duong-oai/chuong-314-hop-tac-voi-thanh-lau.html.]
“Ồ? Hợp tác thế nào?” Trương mụ mụ như hỏi.
Kiều Hi tỏ rõ thành ý: “Trương mụ mụ, chỗ tiện chuyện, là chúng lên phòng ở tầng hai bàn bạc, tiền nước bao.”
“Đi theo .” Trương mụ mụ lắc lư vòng ba, dẫn Kiều Hi lên tầng hai. Bà chẳng mặn mà gì với chuyện hợp tác, nhưng trong tay đang mấy "cục nợ" tống khứ cho Kiều Hi.
Vào phòng, Trương mụ mụ rót cho Kiều Hi chén nước: “Cô nương gì cứ thẳng , mụ mụ đây còn nhiều việc lắm.”
Kiều Hi gật đầu, thẳng vấn đề: “Trương mụ mụ, chắc bà cũng chúng định mở một thanh lâu ở Phố Quỷ. Ngặt nỗi hiện tại nhân sự phù hợp, thấy Di Hồng Viện của bà thì đông mà chỗ thì hẹp. Nên hỏi xem bà hợp tác , điều một cô nương sang bên thanh lâu của chúng việc. Tiền kiếm chia đôi, bà cứ coi như mở thêm một chi nhánh của Di Hồng Viện ở Phố Quỷ .”
Trương mụ mụ trầm ngâm suy nghĩ, điều kiện chừng cũng hời. Di Hồng Viện đằng còn chủ nhân, bà chỉ là một tú bà, quyền quyết định lớn như . Suy nghĩ một lát, bà khéo léo từ chối: “Chi nhánh thì thôi , mụ mụ đủ sức quản. nể mặt Kiều tri phủ, thể bán cho cô vài cô nương.”
“Trương mụ mụ phận của ?” Kiều Hi nhíu mày, trong lòng chút vui. Nàng thích dựa Kiều tri phủ để ăn, cảm giác như đang ỷ thế h.i.ế.p .
“Biết chứ.” Trương mụ mụ gật đầu, hất cằm về phía phòng bên cạnh: “Nghe em họ của cô nhắc tới .”
Đoán ngay là Kiều Hữu Dân, Kiều Hi cạn lời. Cái thằng đó đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, chuyện gì cũng đem ngoài rêu rao .
“Nếu Trương mụ mụ sẵn lòng nhượng , cũng khách sáo nữa. thể xem qua các cô nương khi quyết định mua ?” Kiều Hi kéo chủ đề .
“Đương nhiên là .” Trương mụ mụ nháy mắt với tên tiểu nhị: “Đi gọi Oanh Oanh, Yến Yến và mấy đứa đây cho Kiều cô nương xem mặt.”
“Rõ!” Tên tiểu nhị lệnh gọi .
Trương mụ mụ cầm ấm rót thêm nước cho Kiều Hi: “Cô nương yên tâm, Di Hồng Viện chúng thiếu cô nương .”
Bị thấu tâm tư, Kiều Hi chớp mắt: “Trương mụ mụ hiểu lầm , chỉ xem nhan sắc, mà còn xem các cô tài nghệ gì .”