Ở bên cạnh, Quách Thượng thư thấy mới lạ, ngứa ngáy tay chân liền huých tay Kiều Tri phủ: “Thông gia, ngài thử một chút ?”
“Không .” Kiều Tri phủ ghét nhất cái bộ dạng thấy sự đời của ông . Xe đạp gì mà ? Xóc đến đau cả m.ô.n.g. Làm thoải mái bằng ô tô ?
Quách Thượng thư tức giận: “Sao chứ? Ngài thấy Kỳ tam công t.ử đạp một cái là xa tít tắp ?”
“Ta mù .” Kiều Tri phủ vẻ mặt kiêu ngạo : “Cháu gái bảo sẽ nhờ Peter gửi một chiếc ‘lão nhân nhạc’ từ Tây Dương về cho , thứ đó sướng hơn xe đạp nhiều.”
Quách Thượng thư nhíu mày tò mò: “Thông gia, cái gì gọi là ‘lão nhân nhạc’?” Có ý là dành cho già như ông ?
Kiều Tri phủ giải thích: “Lão nhân nhạc cũng là một loại phương tiện giao thông của Tây Dương, cần dùng chân đạp, nó tự chạy.”
“Thế nó chạy kiểu gì? Dùng ngựa dùng lừa kéo?”
“Đều cần, dùng bình điện.”
“Cái gì là bình điện?”
Quách Thượng thư như một đứa trẻ tò mò, hỏi đông hỏi tây. Ông cảm thấy từ khi tới phủ Nhạc Hoa, những gì mắt thấy tai đều ngoài vùng hiểu của . Kiều Tri phủ phiền chịu nổi: “Sao ngài lắm chuyện thế? Có tặng ngài quyển ‘Mười vạn câu hỏi vì ’ để ngài học tập ?”
“‘Mười vạn câu hỏi vì ’? Đó là vật gì?” Quách Thượng thư hỏi.
“Sách!”
Kiều Tri phủ cạn lời Quách Thượng thư, bỗng cảm thấy bây giờ thật là uyên bác. Nói cũng , cũng nhờ mấy đứa chắt nhỏ. Hai đứa nhỏ đó thích khoe khoang, hễ học gì ở trường mầm non là khi về Đại Lương chơi, nhất định sẽ giảng giải cho nhà từng cái một.
“Haiz!” Quách Thượng thư thở dài, chằm chằm bóng lưng xiêu vẹo của Tam hoàng t.ử, cảm thán: “Thông gia , mấy năm nay ngài rốt cuộc trải qua những gì ? Ta cảm thấy cách giữa và ngài ngày càng xa .”
Nhớ năm xưa, họ cùng lớn lên, cùng tham gia khoa cử, cùng triều quan. Ngay cả chuyện thành cũng bao lâu. Vậy mà chỉ ngắn ngủi ba năm gặp, những thứ ông vượt quá nhận thức của .
Kiều Tri phủ mà . Những gì ông trải qua quả thực là quá nhiều, nhưng tiện kể cho ngoài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-vat-tu-xuyen-co-dai-ca-nha-vuong-gia-bi-ta-duong-oai/chuong-437-trai-nghiem-xe-dap-va-am-thuc-pho-quy.html.]
Tam hoàng t.ử ngộ tính cao, đầy nửa tuần học cách xe đạp. Tuy đạp xe thoải mái bằng xe ngựa, nhưng cảm giác mới mẻ thì xe ngựa thể nào sánh . Đạp một đoạn ngắn, mệt lử, đành xe ngựa. Khi tới Phố Quỷ, bước xuống xe, mới thấy hai chân như phế , đau nhức rã rời.
Thấy , Kỳ Ngôn giải thích: “Điện hạ, đầu xe đạp chân sẽ mỏi, vài là quen ngay ạ.”
“Ừm.” Tam hoàng t.ử cố nén khó chịu, từng bước nhích về phía .
“Điện hạ, là ngài cứ xe ngựa .” Kỳ Ngôn thực sự cạn lời. Tư thế bộ của Tam hoàng t.ử trông khó coi quá mất. Thế mà cứ tưởng hoàng t.ử nào cũng khí chất đế vương oai phong lẫm liệt chứ.
Tam hoàng t.ử xua tay: “Không cần.” Hắn tới Phố Quỷ là để tham quan, xe ngựa thì thấy cái gì.
“Được , để thảo dân giới thiệu cho ngài. Cửa hàng bán gà rán, hamburger. Người Tây Dương ăn uống đơn giản, họ thích những món ...”
Kỳ Ngôn giới thiệu, đó còn bảo Tống Phi Cao đóng gói tất cả các món ăn một phần để các vị quý nhân nếm thử. Chưa dạo hết nửa con phố, Cao công công và Quách Thượng thư ăn đến căng tròn cả bụng.
Quách Thượng thư ôm bụng, luyến tiếc : “Không , thể ăn thêm nữa.” Ăn nữa là nổ bụng mất.
“Mà công nhận, ẩm thực Phố Quỷ ngon thật đấy.” Cao công công l.i.ế.m môi, vẻ mặt tiếc nuối: “Tiếc là chỉ ở đây mới , nếu kinh thành cũng thì lão nô nhất định sẽ ăn mỗi ngày.” Đồ ăn ở Ngự Thiện Phòng ông ăn chán ngấy . Tuy trình bày mắt nhưng hương vị nhạt nhẽo, chẳng bằng bát mì chua cay .
Tam hoàng t.ử đảo mắt, về phía Kỳ Ngôn: “Ta đặc sắc lớn nhất của Phố Quỷ là cửa hàng tên ‘Một Đời Phồn Hoa’ ?”
Chillllllll girl !
“ , mời các vị lối .” Kỳ Ngôn động tác mời, dẫn tới "Một Đời Phồn Hoa". “Nơi chính là khu vui chơi giải trí của Tây Dương. Ở đây chỉ ăn uống chơi bời, mà còn thể trải nghiệm mát-xa, ngâm bồn tắm...”
Đang chuyện thì cả đoàn tới cửa "Một Đời Phồn Hoa". Kiều Hữu Trạch nhận tin từ sớm, cố ý một bộ vest, giày da, ở cửa đón tiếp. Các cô nương cũng những bộ đồng phục gợi cảm đủ kiểu dáng, giày cao gót, hai bên chờ đón Tam hoàng t.ử.
Thấy họ tới, Kiều Hữu Trạch cùng các cô nương đồng thanh hô: “Cung nghênh Tam hoàng t.ử điện hạ!”
Tam hoàng t.ử kẻ háo sắc, nhưng khi thấy những bộ đồng phục táo bạo các cô nương, vẫn khỏi xao động. Chẳng trách Như Mộng thế. Chẳng trách việc ăn của Di Hồng Viện ngày càng lụn bại. Thử hỏi đời mấy nam t.ử cưỡng sự cám dỗ như thế ?