Hắn thì thôi, Kiều Hi nhớ đến thương tật ở chân của .
“Không vội, chờ chữa khỏi chân cho con tính.”
Nàng hỏi qua Phong Thần y, tật ở chân của Nhị Lang chỉ cách là đ.á.n.h gãy xương nối . Còn về việc thể khôi phục đến mức độ nào thì ông cũng dám bảo đảm. Vì thế, nàng bàn bạc với Tống Hoài An và Kỳ Lạc, cuối cùng quyết định đưa Tống Nhị Lang về hiện đại nhập viện điều trị. Dù trang thiết y tế ở hiện đại cũng tiên tiến hơn, khả năng phẫu thuật thành công sẽ cao hơn nhiều.
Tống Tam Lang hiểu ý định của Tống Nhị Lang, liền : “Mẫu , để con về Lạc Hà Thôn , vạn nhất trong thôn việc gấp, cũng thể chạy về kịp lúc.”
“Không , con bỏ lỡ quá nhiều bài vở , thể trì hoãn thêm nữa.” Nhắc đến chuyện , Kiều Hi mắng tên hoàng đế ch.ó c.h.ế.t . Nếu cứ nhất quyết bắt nàng mang mấy đứa nhỏ kinh thì Tống Tam Lang cũng lãng phí mất gần một năm trời.
“Mẫu , ạ, con thể tự học. Nếu chỗ nào hiểu, con thể lên mạng tìm tài liệu hoặc khoanh tròn chờ hỏi phu t.ử.”
Suy nghĩ một lát, Kiều Hi cũng đồng ý. Phía Lạc Hà Thôn đúng là thể thiếu trông nom. Vì , ngay đêm đó, Kiều Hi lái xe đưa Tống Tam Lang về Lạc Hà Thôn. Đồng hành còn Phong Thần y và Tống Ngũ Lang.
Ba ngày buổi trưa, họ thuận lợi trở về Lạc Hà Thôn.
“Chủ nhân, cuối cùng cũng về !” Vừa thấy Kiều Hi, Tống Hạ Vũ mừng rỡ khôn xiết. “Kho lạnh đầy ắp rau củ , cô gia nhà, cũng về, mắt thấy rau củ sắp hỏng nên tự ý đem phơi khô một ít, còn theo cách dạy để muối dưa và nấu thật nhiều sốt cà chua nữa.”
Nhìn đống rau khô đang phơi trong sân, Kiều Hi giơ ngón tay cái khen ngợi Tống Hạ Vũ: “Làm lắm.”
Chillllllll girl !
Gương mặt Tống Hạ Vũ thoáng chút ngượng ngùng: “Chủ nhân, nếm thử dưa muối xem thế nào, muối nhiều, nếu ngon thì phí hoài lương thực quá.”
“Được, nếm thử.” Kiều Hi gật đầu, theo Tống Hạ Vũ căn phòng chuyên để dưa muối.
Hồi đầu năm khi kinh, nàng lo lắng sẽ vướng bận về thu hoạch rau củ kịp, nên đưa cho Tống Hạ Vũ vài công thức. Nàng dặn nếu nàng về thì cứ theo cách đó mà xử lý rau củ, tóm để rau thối rữa ngoài đồng. Tống Hạ Vũ tuy ít nhưng khả năng thực thi mạnh, chủ yếu là lời. Kiều Hi bảo nàng . Tuy Kiều Hi vắng lâu ngày nhưng nàng sắp xếp việc nhà đấy. Tiền công trả cho dân làng thiếu một xu, rau củ thu hoạch về cũng lãng phí một cọng.
Vào phòng, Kiều Hi mở một vại dưa muối gần đó, vớt một quả dưa chuột muối lên, ăn gật đầu: “Không vấn đề gì, chính là vị . Đi bắt mấy con cá , tối nay chúng ăn cá hầm cải chua. Bắt nhiều một chút, xong sẽ mang cho trai và chị gái của ngươi nếm thử cho vị mới.”
“Dạ!” Tống Hạ Vũ hớn hở đáp lời, vội vàng bắt cá.
Kiều Hi cũng rảnh rỗi, khi nếm thử một lượt các loại dưa muối, trong đầu nàng nảy vài thực đơn. Phong Thần y theo nàng như một ông lão ham ăn, Kiều Hi ăn gì ông cũng nếm một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-vat-tu-xuyen-co-dai-ca-nha-vuong-gia-bi-ta-duong-oai/chuong-529-dac-san-lac-ha-thon.html.]
“Ngon, ngon quá!” Ông ăn khen, “Hi Hi , dưa muối của con nhiều thế , lát nữa cho cha nuôi mang theo hai vò nhé. Thần Y Cốc của chúng ăn uống thanh đạm lắm, sợ Ngũ Lang quen.”
“Vâng.” Kiều Hi gật đầu, “Chờ đến Thần Y Cốc, con sẽ xây cho ngài và Ngũ Lang một cái kho lạnh, để cho hai một ít đồ ăn chế biến sẵn.”
“Tốt quá, quá!” Phong Thần y gật đầu như giã tỏi, “Nhớ để cho chúng cả bánh mì và bánh ngọt nữa nhé.” Ông vốn hảo ngọt, càng ngọt càng thích.
Kiều Hi ông với ánh mắt phức tạp: “Ăn ngọt thế , ngài sợ tiểu đường ?”
Phong Thần y lắc đầu, giọng điệu đầy vẻ kiêu ngạo: “Sợ gì chứ? Ta là thần y mà, chút bệnh nhỏ đó khó .”
Nói thì , nhưng vì sức khỏe, Phong Thần y vẫn quyết định sẽ ăn ít đồ ngọt . Kiều Hi nghĩ cũng đúng, là thần y, kinh nghiệm dưỡng sinh chắc chắn hơn nàng nhiều. Nghĩ , nàng cũng thêm gì nữa.
“Ngũ Lang, con về biệt thự để một tờ giấy nhắn, bảo tối nay về Lạc Hà Thôn ăn cơm.”
“Dạ!” Tống Ngũ Lang dứt lời biến mất tại chỗ.
Phong Thần y quá quen với việc , ông mắt sáng rực chằm chằm chậu bột mì trong tay Kiều Hi, tò mò hỏi: “Tối nay ăn gì thế?”
“Ăn sủi cảo nhân dưa chua, lẩu quân đội, cá hầm cải chua, đồ nướng...” Kiều Hi giấu giếm, nhiều dưa muối thế tìm cách tiêu thụ bớt thôi.
Nghe xong, Phong Thần y nuốt nước miếng ừng ực. Đến tối, bàn thức ăn thịnh soạn, ông càng kìm lòng.
“Ta bôn ba nhiều năm như , đây là đầu tiên ăn những món ngon đến kinh ngạc thế .” Phong Thần y chỉ món cá hầm cải chua, khen ngợi ngớt.
Kiều Hi : “Chờ ngày mai con sẽ vận chuyển dưa chua đến xưởng thực phẩm chế biến sẵn, bảo họ thành các món ăn đóng gói. Đến lúc đó, ngài ở Thần Y Cốc cũng thể ăn thường xuyên.”
Hiện giờ dưa chua trong nhà quá nhiều, nếu nhanh ch.óng tiêu thụ thì e là để lâu. Ăn tối xong, Kiều Hi mang theo và d.ư.ợ.c liệu cùng Kỳ Ngôn và đến nhà Kỳ lão gia t.ử.