Tiếng mưa bắt đầu nặng hạt, gõ liên hồi nóc xe Maybach như át tiếng thở dốc nặng nề bên trong gian chật hẹp. Diệp Lâm ép c.h.ặ.t lớp ghế da, hai cổ tay chiếc cà vạt lụa giữ c.h.ặ.t đỉnh đầu. Cậu thể cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c của Thẩm Ngôn Chánh đang phập phồng, nóng rực, đè nặng lên cơ thể .
Nụ hôn của Thẩm Ngôn Chánh còn sự kìm nén như ở căn Penthouse sự thăm dò ở hành lang câu lạc bộ. Nó mang theo vị đắng của Whisky, sự bá đạo của kẻ cầm quyền và cả một chút run rẩy đầy bất an mà chính cũng nhận .
Khi Thẩm Ngôn Chánh buông đôi môi sưng đỏ của Diệp Lâm , rời mà vùi đầu hõm cổ , tham lam hít hà mùi hương cam Bergamot thanh khiết.
"Đừng gặp gã đó nữa..." Giọng khàn đặc, mang theo sự khẩn cầu hiếm hoi che giấu lớp vỏ mệnh lệnh. " thể cho thứ, địa vị, tiền bạc, cả trái tim ... chỉ cần đừng rời khỏi tầm mắt ."
Diệp Lâm bất động, trái tim đập loạn xạ khiến đầu óc trống rỗng. Sự chậm chạp thường ngày trong tình cảm cú sốc đ.á.n.h tan tác. Cậu nhận , đàn ông chỉ coi là một nhân viên ưu tú. Anh đang yêu theo một cách cực đoan nhất, chiếm hữu nhất.
"Thẩm tổng... ngài buông ." Diệp Lâm nhỏ giọng, thở vẫn định.
Thẩm Ngôn Chánh khựng , từ từ ngẩng đầu lên. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa sổ xe nhòe vì nước mưa, chiếu lên gương mặt góc cạnh của . Không còn kính gọng vàng che chắn, đôi mắt đỏ rực, tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng và một nỗi cô độc thâm căn cố đế.
Anh cổ tay Diệp Lâm đang cà vạt quấn lấy, làn da trắng nõn hiện lên một vòng đỏ nhạt. Ánh mắt khẽ biến chuyển, từ hung bạo sang xót xa. Thẩm Ngôn Chánh run rẩy nới lỏng nút thắt, giải phóng cho .
" xin ." Anh lùi sang ghế bên cạnh, che mặt bằng bàn tay dài. " kiềm chế ."
Không gian trong xe rơi im lặng kéo dài. Diệp Lâm chỉnh cổ áo sơ mi xộc xệch, chiếc cà vạt lụa chơ vơ sàn xe. Một cảm giác lạ lẫm trào dâng trong lòng – là sợ hãi, mà là một sự rung động kỳ lạ kẻ "văn nhã bại hoại" đang trưng vẻ yếu đuối .
Những ngày đó, bầu khí tại Thẩm Thị trở nên căng thẳng một cách khó hiểu. Thẩm Ngôn Chánh còn ép Diệp Lâm cùng lúc, nhưng bù , khối lượng công việc của tăng vọt. Anh nhốt trong phòng việc, chỉ giao tiếp với qua các bản báo cáo khô khốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/manh-vo-kieu-hanh/chuong-5.html.]
Diệp Lâm , đang cố gắng giữ cách để sợ. chính sự im lặng khiến một năng động và lạc quan như cảm thấy bồn chồn yên.
Tối thứ Sáu, văn phòng chỉ còn hai . Diệp Lâm bưng một khay sen nóng – loại mà thích nhất – tiến về phía phòng tổng giám đốc. Cậu gõ cửa mà đẩy nhẹ, thấy Thẩm Ngôn Chánh đang tựa đầu ghế da, mắt nhắm nghiền, gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi.
Cậu nhẹ nhàng đặt tách xuống bàn. Ngay khi định , một bàn tay to lớn đột ngột nắm lấy cổ tay .
"Sao vẫn về?" Thẩm Ngôn Chánh mở mắt, ánh vẫn sâu hoắm và mang tính áp chế như cũ.
" thấy ngài về nên ở nốt công việc." Diệp Lâm mỉm , nụ rạng rỡ thường ngày dường như tác dụng xoa dịu hơn bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào. "Thẩm tổng, ngài đừng như nữa. ghét ngài."
Thẩm Ngôn Chánh ngẩn . Anh kéo nhẹ tay, khiến Diệp Lâm mất thăng bằng mà ngã lòng . Anh vòng tay ôm lấy eo , tựa cằm lên vai , giọng trầm thấp vang lên ngay bên tai:
"Cậu đang gì , Diệp Lâm? Nói ghét ... nghĩa là đang cho phép tiếp tục tiến tới đấy."
Diệp Lâm cảm thấy vành tai nóng bừng. Cậu đầu , thẳng đôi mắt lớp kính gọng vàng của . Sự lạc quan và chân thành của lúc chính là thứ v.ũ k.h.í duy nhất thể đối đầu với sự u tối của Thẩm Ngôn Chánh.
"Nếu ngài đối với , tại ngăn cản chứ?"
Thẩm Ngôn Chánh khẽ siết c.h.ặ.t vòng tay. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm của . Một nụ hôn dịu dàng, khác hẳn với sự thịnh nộ trong xe Maybach đêm đó.
"Được. Là đấy nhé." Anh thì thầm, nụ của một kẻ săn mồi dụ con mồi bẫy hiện lên môi. "Ngày mai là cuối tuần, đặt một biệt thự ở ngoại ô. Chỉ và . Đừng nghĩ đến việc từ chối."
Cơn thịnh nộ qua , đó là một sự "sủng ái" đầy tính toan tính. Thẩm Ngôn Chánh hiểu rằng, để trái tim của chú chim nhỏ , cần nhiều hơn là sự ép buộc. Anh cần tạo một cái l.ồ.ng bằng vàng, nơi mà sẽ tự nguyện bước và bao giờ rời nữa.