MẢNH VỠ KIÊU HÃNH - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:56:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa của căn biệt thự ngoại ô mở cũng là lúc sự yên bình giả tạo tan biến. Diệp Lâm bước khỏi "cái l.ồ.ng vàng", nhưng ngay lập tức nhấn chìm trong một bầu khí đặc quánh sự căng thẳng tại trụ sở Thẩm Thị.

Dự án khu nghỉ dưỡng phía Đông – con át chủ bài mà Diệp Lâm thức đêm hàng tuần để thiện bản phân tích – rò rỉ thông tin cốt lõi. Tệ hơn, đối thủ trực tiếp sở hữu bản thiết kế gần như y hệt ai khác chính là tập đoàn của Tạ Viễn.

Văn phòng tổng giám đốc lúc lạnh lẽo như một hầm băng. Các cổ đông và quản lý cấp cao rời với gương mặt hầm hầm. Thẩm Ngôn Chánh bàn việc, ánh đèn hắt lên gọng kính vàng một tia sáng sắc lẹm, che khuất đôi mắt đang nổi bão.

Diệp Lâm đó, đôi bàn tay đan c.h.ặ.t : "Thẩm tổng, thề là hề tiết lộ bất cứ điều gì. Bản gốc luôn trong máy tính của và..."

"Và gặp Tạ Viễn tối hôm đó."

Giọng của Thẩm Ngôn Chánh cao, nhưng từng chữ rơi xuống đều nặng nề như chì. Anh dậy, chậm rãi bước về phía . Tiếng giày da nện xuống sàn nhà như tiếng đếm ngược của một quả b.o.m.

"Ngài nghi ngờ ?" Diệp Lâm ngước lên, đôi mắt vốn luôn lấp lánh sự lạc quan giờ đây tràn đầy vẻ tổn thương. " ở bên ngài suốt 5 năm, chẳng lẽ một chút lòng tin tối thiểu cũng ?"

Thẩm Ngôn Chánh dừng ngay mặt . Anh nâng cằm Diệp Lâm lên, bắt thẳng sự điên cuồng đang nhảy múa trong mắt .

" tin trái tim , nhưng tin sự 'chậm chạp' của những cạm bẫy." Anh siết nhẹ cằm , giọng khàn đặc. "Tạ Viễn là kẻ cáo già. Hắn chỉ cần một cái chạm tay, một mượn điện thoại... hoặc đơn giản là lợi dụng sự mềm lòng của để lấy thứ ."

" hề đưa điện thoại cho ! Thẩm tổng, ngài đang ghen đến mức đ.á.n.h mất lý trí !" Diệp Lâm cố gắng vùng , nhưng Thẩm Ngôn Chánh ép tường, hai tay khóa c.h.ặ.t.

"Phải! ghen đến phát điên!" Thẩm Ngôn Chánh gầm lên, sự lịch thiệp thường ngày sụp đổ. "Khi thấy bản thiết kế đó bàn của , điều duy nhất nghĩ đến tiền hàng tỷ tệ mất, mà là hình ảnh với trong nhà hàng đêm đó. Diệp Lâm, là điểm yếu duy nhất của , và đ.á.n.h trúng nó!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/manh-vo-kieu-hanh/chuong-7.html.]

Ngay lúc đó, điện thoại của Diệp Lâm rung lên bàn. Là tin nhắn từ Tạ Viễn: "Lâm Lâm, em chứ? Nghe Thẩm Thị đang gặp rắc rối. Nếu khó dễ, hãy nhớ luôn đợi em."

Thẩm Ngôn Chánh liếc qua màn hình. Một nụ lạnh lẽo, đầy vẻ "bại hoại" hiện lên môi . Anh cầm lấy chiếc điện thoại, ném mạnh nó góc phòng. Tiếng màn hình vỡ vụn khô khốc vang lên trong gian tĩnh mịch.

"Ngài cái gì ?" Diệp Lâm bàng hoàng.

"Từ giờ cho đến khi chuyện sáng tỏ, đình chỉ công tác." Thẩm Ngôn Chánh , thanh âm bình thản đến đáng sợ. " cả. sẽ đưa về căn hộ của . Cậu sẽ ở đó, sự giám sát của 24/7."

"Ngài định giam lỏng ?" Diệp Lâm tin tai .

Thẩm Ngôn Chánh trả lời, chỉ tiến tới, tháo chiếc cà vạt cổ . Ánh mắt sủng ái đến cực điểm, chiếm hữu đến tàn nhẫn.

" đang bảo vệ khỏi sự lợi dụng của thế giới bên ngoài... và cũng là bảo vệ chính khỏi việc đ.á.n.h mất ."

Anh cúi xuống, hôn lên trán Diệp Lâm một nụ hôn dịu dàng nhưng lạnh lẽo như băng tuyết.

"Đừng trách , Diệp Lâm. Là do quá rực rỡ, khiến kẻ cô độc như thể dùng cách cực đoan nhất để giữ ánh sáng ."

Đêm đó, Diệp Lâm trong căn hộ cao cấp của Thẩm Ngôn Chánh, ngoài cửa sổ sát đất. Thành phố A vẫn rực rỡ đèn hoa, nhưng cảm nhận rõ ràng ranh giới giữa và thế giới đang dần biến mất.

Cậu nhận , biến cố dự án chỉ là một ngòi nổ. Thứ đáng sợ nhất là sự nghi ngờ của Thẩm Ngôn Chánh, mà là tình yêu mang tính hủy diệt của – một tình yêu mà sẵn sàng thiêu rụi cả sự nghiệp và tự do của yêu để đổi lấy một sự sở hữu tuyệt đối.

Sóng gió thực sự, bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Loading...