Bóng tối của đêm hôm vẫn còn vương những tấm rèm nhung xám xịt, nhưng gian trong căn Penthouse chuyển từ sự u uất sang một loại áp lực ngạt thở của một ván bài lật ngửa. Diệp Lâm thức dậy với cơ thể rã rời, những dấu vết đỏ sẫm cổ tay và xương quai xanh như lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự chiếm hữu điên cuồng của Thẩm Ngôn Chánh.
Thế nhưng, trái với vẻ lạc quan thường ngày, ánh mắt Diệp Lâm lúc lạnh lùng và sắc sảo một cách lạ thường. Cậu là chú chim nhỏ bẻ gãy cánh; là một "chức nghiệp tinh " cạnh Thẩm Ngôn Chánh suốt năm năm qua. Cậu hiểu , và cũng hiểu rõ những kẽ hở trong cái Thẩm gia mà luôn căm ghét.
Cánh cửa phòng ngủ mở , Thẩm Ngôn Chánh bước với một khay sen nóng hổi. Anh đeo chiếc kính gọng vàng, lấy vẻ điềm tĩnh của một CEO, nhưng ánh mắt Diệp Lâm vẫn nồng đậm sự sủng ái đến mức bệnh thái.
"Ngủ ngon , trợ lý của ?" Anh xuống cạnh giường, bàn tay thon dài định chạm gương mặt nhưng Diệp Lâm khéo léo né tránh.
"Thẩm tổng, nếu ngài thật sự giữ , thì ít nhất hãy giữ một Diệp Lâm ích, chứ một con b.úp bê tủ kính." Diệp Lâm dậy, dù giọng còn khàn nhưng vô cùng đanh thép. " tìm kẻ thực sự đ.â.m lưng ngài. Và kẻ đó là Tạ Viễn."
Thẩm Ngôn Chánh khựng , đôi mắt lớp kính nheo : "Cậu định gì?"
"Trong lúc ngài bận ghen tuông với Tạ Viễn, ngài quên mất một chi tiết nhỏ trong bản báo cáo tài chính của quý ." Diệp Lâm bước xuống giường, về phía chiếc máy tính bảng dự phòng mà giấu gối – thứ duy nhất tịch thu vì nghĩ nó hỏng. "Người duy nhất thể tiếp cận tệp dữ liệu gốc mà để dấu vết kỹ thuật chỉ thể là giữ mã khóa dự phòng của Thẩm gia. Đó là... chị B, quản lý trực tiếp của , mà ngài tin tưởng bấy lâu nay."
Thẩm Ngôn Chánh sững sờ. Chị B chỉ là quản lý, mà còn là cùng từ những ngày đầu lập nghiệp.
"Chị mua chuộc bởi chú hai của ngài. Mục đích là để Thẩm Thị phá sản, mà là để chứng minh ngài vì một nam trợ lý mà đ.á.n.h mất lý trí, từ đó ép ngài rời khỏi vị trí chủ tịch." Diệp Lâm thẳng mắt , từng chữ một vang lên đầy sức nặng: "Tạ Viễn chỉ là một con thí họ đưa để kích động cơn ghen của ngài. Và ngài... sập bẫy hảo."
Không gian rơi một sự im lặng đáng sợ. Thẩm Ngôn Chánh dậy, tay siết c.h.ặ.t thành đ.ấ.m. Sự thật như một gáo nước lạnh tạt thẳng sự chiếm hữu u tối của . Anh nhận suýt chút nữa vì một bóng ma quá khứ mà tự tay phá hủy yêu nhất.
"Tại những chuyện ?"
"Vì là trợ lý của ngài." Diệp Lâm nhẹ, một nụ còn sự chậm chạp thường thấy mà đầy vẻ kiêu hãnh. "Ngài dạy thấu tâm can đối tác, nhưng ngài quên thấu những cận nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/manh-vo-kieu-hanh/chuong-9.html.]
Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa căn hộ vang lên dồn dập. Qua màn hình giám sát, đó chính là Tạ Viễn. Anh một mà cùng các cổ đông lớn của Thẩm Thị, những đang yêu cầu một lời giải thích về việc dự án rò rỉ.
"Để mặt." Diệp Lâm , tay đặt lên tay Thẩm Ngôn Chánh. "Ngài hãy tấm rèm . Hãy xem chứng minh rằng Diệp Lâm mà ngài chọn là kẻ chỉ núp cánh tay ngài."
Cánh cửa mở . Tạ Viễn bước với vẻ mặt lo lắng nhưng trong mắt lóe lên sự đắc thắng. "Lâm Lâm, em chứ? Thẩm Ngôn Chánh giam cầm em..."
"Tạ tổng, cảm ơn sự quan tâm của ." Diệp Lâm thẳng lưng, khí chất của một "chức nghiệp tinh " bộc phát mạnh mẽ. " vì lo cho , nên lo cho bản hợp đồng mà ký với chú hai của Thẩm tổng . Vì bộ dữ liệu mà nhận ... thực chất mã hóa sai lệch từ khi nó rò rỉ."
Gương mặt Tạ Viễn biến sắc: "Em cái gì?"
" nghi ngờ nội gián từ một tháng , nên chuẩn một bản kế hoạch giả." Diệp Lâm bình thản lấy một xấp tài liệu. "Dự án thật sự vẫn an . Còn , với việc sử dụng dữ liệu đ.á.n.h cắp, tập đoàn của sẽ đối mặt với cáo buộc hình sự và sự trừng phạt từ ủy ban chứng khoán. Đây là cái giá cho việc dùng để hạ bệ Thẩm Ngôn Chánh."
Phía bức rèm, Thẩm Ngôn Chánh lặng . Anh bóng lưng gầy nhưng kiên định của Diệp Lâm, cách bảo vệ sóng gió mà cần bất kỳ sự bảo hộ cực đoan nào. Một cảm giác tự hào lẫn xót xa dâng trào trong lòng .
Khi đám đông và Tạ Viễn rời trong sự nhục nhã, căn phòng chỉ còn hai . Thẩm Ngôn Chánh bước , tháo bỏ chiếc kính, quỳ xuống mặt Diệp Lâm nữa. Lần , là sự yếu đuối, mà là sự phục tùng .
"Diệp Lâm... sai." Anh khàn giọng , đôi mắt phượng chứa đựng sự hối sâu sắc. " nghĩ đang bảo vệ , nhưng hóa mới chính là cần bảo vệ. Sự chiếm hữu của ... nó thật nực ?"
Diệp Lâm cúi xuống, nâng gương mặt của đàn ông quyền lực lên. Cậu sâu đôi mắt chứa đầy sự u tối của , nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán .
"Ngài nực , Thẩm tổng. Ngài chỉ là... yêu quá nhiều thôi." Diệp Lâm mỉm rạng rỡ, ánh sáng một nữa chiếu rọi hầm băng của Thẩm Ngôn Chánh. " từ nay về , hãy yêu bằng cách tin tưởng . Được chứ?"
Thẩm Ngôn Chánh siết c.h.ặ.t lấy eo Diệp Lâm, vùi đầu lòng như một con mãnh thú tìm thấy bến đỗ bình yên. Sự chiếm hữu vẫn còn đó, nhưng nó còn là xiềng xích, mà là một lời hứa sẽ bao giờ buông tay.
"Được. Tất cả... đều theo em."