Mạt Thế Điên Cuồng Cô Nhóc Quái Vật Chỉ Có Trí Nhớ Bảy Giây - Chương 174: Chỉ Là Lòng Quá Mềm Yếu

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:05:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Song Song còn trả lời, đám bà cô ông bác nhao nhao cô là đối tượng của Hoắc Lăng.

 

Hoắc Vi lúc mới hiểu , nhưng khí thế kiêu ngạo, phản bác : “ là Dị năng giả Nhị giai thì ? Cô coi thường ? của chính quyền đấy, dù cũng mạnh hơn các chứ? Các đều là tiểu đội lang thang.”

 

La Na khẩy : “Cậu cứ mấy viên Dị hạch các mua .”

 

Cậu một đội trưởng mới Nhị giai, đồng đội ước chừng cũng xấp xỉ , hơn hai mươi Dị năng giả Nhị giai, đừng 4 , 3 cũng chật vật.

 

Hơn nữa năng lực , liếc mắt một cái là thể , dị năng Hoắc Vi định, lộn xộn, dị năng một chút cũng vững chắc.

 

Giống như một mớ cát lỏng lẻo.

 

Loại như thể vượt cấp khiêu chiến quái vật 4 ? Quả thực là chuyện viển vông.

 

Đám bà cô ông bác vẻ mặt đầy hóng hớt, cũng nhao nhao hỏi Hoắc Vi là mua .

 

“Cháu nuông chiều từ bé, bình thường trầy xước chút da cũng , cháu thể đ.á.n.h quái vật lớn? Thật giả ? Cháu đừng c.h.é.m gió với nhà!”

 

thế, mặc dù cô cũng về phía cháu, nhưng đứa trẻ cháu dùng a.”

 

“Mọi đều ? Tiểu Vi thể đ.á.n.h vài con quái vật lớn ?”

 

Sắc mặt Hoắc Vi như bảng pha màu, mấy tên đàn em bên cạnh ngược giúp đỡ, “Chúng mua thì chứ? Không đường dây thì thể mua nhiều Dị hạch 4 thế ?” “ thế, các ghen tị cũng !”

 

Hoắc Vi lập tức vênh váo lên, vô cùng thần khí, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c : “! Mua thì chứ? Sao các ? Ồ! Chắc chắn là các bắt gặp mua Dị hạch đúng ? Cố ý mất mặt?!”

 

Bố đều hùa theo : “Tiểu Lăng cháu cả kiểu gì ? Cố ý để đồng đội diệt oai phong của em trai ?”

 

Lâm Song Song bình thản : “Vậy thì , nãy lừa đấy.”

 

Câu [Cậu mua đúng ?] của cô chính là cố ý ép cuống lên tự lộ tẩy.

 

Đừng nhà họ Hoắc sững sờ.

 

Ba La Na cũng ngớ , đây chẳng lẽ là vì cô cấp bậc cao, liếc mắt một cái thể bọn họ là đồ vô dụng, lúc mới mỉa mai ?

 

Hóa cô lừa ?

 

La Na nhịn bật thành tiếng, cái cũng quá xa , xa một cách đáng yêu.

 

Mặt nhà họ Hoắc đủ màu sắc, từng một hổ cúi đầu tìm lỗ nẻ chui xuống.

 

Bố Hoắc Vi cũng mất mặt, quát lớn: “Không mày đ.á.n.h, mày ở đây vẻ cái gì?”

 

Hoắc Vi lộ vẻ hổ, diệt oai phong, dám khiêu khích Hoắc Lăng nữa, lúc mới tốn công sức lớn mua về, bên ngoài khó kiếm lắm, “Bây giờ Dị hạch giá trị! Dị hạch cao càng giá trị, giữ giá hơn bất cứ thứ gì.”

 

Đám bà cô ông bác đều đang ríu rít hỏi xem thật ? Bọn họ cũng , đang chuẩn xem nên dùng trang sức đổi lấy một ít Dị hạch tích trữ .

 

Thế là đều vây quanh Hoắc Vi xoay vòng, tìm nhờ quan hệ, đổi một ít.

 

Hoắc Vi đúng là thần khí, khẩu khí cũng lớn lắm, “Tất nhiên, cứ các đổi bao nhiêu ? 4 dễ kiếm, 2 3 cháu đều thể kiếm về , hơn nữa còn hời hơn đổi với chính quyền!”

 

Ngay cả Hoắc Ngật Xuyên và Ôn Tĩnh Thục cũng động lòng, bọn họ cũng từng về chuyện , sớm tâm tư, chỉ là thiếu ở chỗ đường dây.

 

Bây giờ chính quyền bắt đầu kiểm soát Dị hạch, e là dễ đổi.

 

Hoắc Ngật Xuyên : “Chú cũng tìm hiểu một chút, Tiểu Vi cháu đừng bậy, Dị hạch thấp hiệu quả giữ giá gì, cao, ít nhất cũng 4 5 .”

 

Ôn Tĩnh Thục liền : “Vậy chúng cũng đổi một ít ? Nuôi trẻ con tốn tiền, bây giờ điểm định, vật giá luôn tăng, xem , vẫn là Dị hạch .” Bà lúc còn sờ sờ bụng.

 

Hoắc Ngật Xuyên cũng sờ theo, vẻ mặt đầy vẻ cha hiền, “Đó là chắc chắn, còn thể để con chúng đói ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dien-cuong-co-nhoc-quai-vat-chi-co-tri-nho-bay-giay/chuong-174-chi-la-long-qua-mem-yeu.html.]

Ôn Tĩnh Thục hờn dỗi liếc ông một cái.

 

Những mặt hai vợ chồng bọn họ tình cảm , một trận ha ha ha ha.

 

Hoắc Lăng cảm thấy buồn nôn, đồ ăn ăn xuống đang cuộn trào trong dày.

 

Lâm Song Song nghiêng mặt , nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay , cảm thấy đáng thương vô cùng, đây chắc hẳn là sự tồn tại vây quanh như xuyệt nguyệt, bây giờ cha ruột lạnh nhạt với , họ hàng cũng đều coi thường .

 

Hoắc Lăng nghiêng đầu với cô, bóp nhẹ tay cô, nhưng cảm xúc vẫn âm u, cảm xúc tồi tệ của cố gắng truyền cho cô .

 

.

 

Mẹ kế trực tiếp tổn thương , nhưng sự tồn tại của bà chính là một cái gai.

 

ở vị trí của bà , bà quả thực cũng sợ bằng vợ của chồng, bà củng cố địa vị của , tạo sự hiện diện cho con cái cũng sai.

 

Hoắc Lăng gì chứ? Lỗi là ở cha cân bằng , trách ông ban đầu thề non hẹn biển với vợ xong đầu liền cưới mới.

 

Thuần túy buồn nôn.

 

Hoắc Lăng dậy, vốn dĩ quản, nhưng thấy bà nội giữa đám đông, vẻ mặt mờ mịt, chỉ thể cố gắng , nhếch khóe miệng , tốc độ đổi của thế đạo quá nhanh, già theo kịp nhịp độ.

 

Lúc nắm tay Lâm Song Song lên lầu, dội cho bọn họ một gáo nước lạnh: “Bây giờ thị trường xuất hiện Dị hạch giả mạo kém chất lượng, trong nhiều nước, đường vòng như , chi bằng trực tiếp đổi với chính quyền.”

 

Đây mới là cách thỏa nhất.

 

Vì chút lợi ích mắt , chừng sẽ đem bộ gia sản đổ sông đổ biển.

 

Người già lo lắng cả đời, cũng nên an hưởng tuổi già, nhà họ Hoắc đừng rớt dây xích lúc .

 

Hoắc Lăng hết tình hết nghĩa, dẫn các đồng đội rời khỏi phòng ăn, trở về lầu.

 

Phòng khách yên tĩnh hồi lâu.

 

Lại bùng nổ tiếng bàn luận lớn hơn, nhưng quả thực còn hăng hái như nữa.

 

Bà nội Hoắc bóng lưng mấy đứa trẻ lên lầu, đặc biệt là đứa cháu trai lớn của , thấy ngoảnh đầu , trong lòng một trận xót xa, khỏi thở dài, xót xa cho , cũng oán , hận cố chấp.

 

Trách quá so đo.

 

Bà cụ hy vọng đứa trẻ thể hòa nhập "nhà mới", nhưng ép buộc một đứa trẻ mất , chung sống với kế và những đứa em trai em gái chỉ một nửa dòng m.á.u, quả thực chút tàn nhẫn, huống hồ kế cũng quá để con cái cận với cả .

 

Hai bên đều .

 

Bà nội Hoắc thở dài nặng nề, “ thực sự nữa.”

 

Người hầu già theo bà chỉ thể khuyên nhủ hai câu, “Con cháu tự phúc của con cháu, ít nhất đại thiếu gia vẫn sẵn lòng về thăm bà, cũng oán bà đến thế.”

 

Bà nội Hoắc , về phía cầu thang, “Nó oán , thấy đều thiết với nữa ? Đứa trẻ chỉ là lòng quá mềm yếu…”

 

nhịn rơi lệ, là tiếng thở dài dứt.

 

Nhìn Hoắc Ngật Xuyên, ông lúc trong đầu nghĩ đến tiền tài, biến gia sản thành thứ giữ giá hơn, còn nhớ đến đứa con trai lớn của ? Đó từng là bảo bối ông nâng niu trong lòng bàn tay.

 

Thứ gọi là nhân tính .

 

Bà nội Hoắc cũng dám nghĩ sâu, “Cả đời a, haiz, cứ hồ đồ mà sống qua ngày .”

 

Lưng của bà càng thể thẳng lên nữa.

 

Người hầu già cũng chỉ thể thở dài theo, tâm trạng phức tạp vô cùng.

 

 

Loading...