Mạt Thế Điên Cuồng Cô Nhóc Quái Vật Chỉ Có Trí Nhớ Bảy Giây - Chương 175: Anh Ấy Có Thể Lấy Phần Gấp Đôi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:05:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quá trình lên lầu.

 

Lâm Song Song nắm tay Hoắc Lăng, liên tục liếc , lo lắng .

 

Ba La Na cũng cẩn thận dè dặt .

 

Bản Hoắc Lăng ngược bình thản, “Không cần như , .”

 

Nói thật.

 

Cảm giác bảo vệ tồi.

 

Họ hàng chút ác ý, Lâm Song Song và ba La Na liền lập tức phản kích,

 

Hoắc Lăng đều cảm thấy mấy bọn họ giống như gà bảo vệ con , cảm thấy buồn , cảm thấy trong lòng ấm áp, bản ý là đường tìm Lâm Song Song thu nhận vài đồng đội, suy cho cùng một đội ngũ sẽ an hơn một chút, chỉ là ngờ, đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ, đồng đội thu nhận đều .

 

Ba bọn họ lúc mới dám chuyện.

 

La Na nhịn , “Những họ hàng thực sự quá thực tế, với quê chúng cũng chẳng khác gì! Nơi cũng , bằng Lâu đài di động của chúng , nhà lớn như , trống rỗng, cầu thang cũng xây rộng như ! Đi mỏi cả chân, Lâu đài di động của chúng còn thang máy cơ! Tiểu Song em đúng ?!”

 

Lâm Song Song gật đầu mạnh, “Ừm ừm!”

 

Ngô Triết cũng : “ thế, dáng vẻ nịnh bợ của những thật khó coi, em họ đó của Hoắc, cho lợi hại, Dị hạch 4 đều là chuyện từ bao giờ ? Dị hạch 6 7 đều xuất hiện .”

 

Cao Lỗi : “Đó là bởi vì chúng luôn ở bên ngoài, trực tiếp tiếp xúc với động vật biến dị và tang thi, trực tiếp tham gia quá trình thăng cấp của chúng.”

 

Tự nhiên thể lấy Dị hạch tay đầu mới nhất.

 

lúc động vật biến dị và tang thi thăng cấp, bọn họ cũng đang thăng cấp.

 

La Na cảm thấy kỳ lạ, “Dị năng Nhị giai thể kiêu ngạo trong thành như ? Không còn tưởng là Bát Cửu giai đấy, cho cuồng kìa.”

 

Cô đều thấy hổ cho .

 

Lâm Song Song nhắc nhở ấm áp: “Trong thành thấy Dị năng giả Bát Cửu giai , đều ở tiền tuyến đó.”

 

Căn bản sẽ thời gian về nhà ở đây c.h.é.m gió, bọn họ đều bận rộn thực hiện nhiệm vụ.

 

Ba La Na gật đầu lia lịa, “Quả thực a quả thực.” “Nói như các đại lão đều là hùng.” “Chúng khiêm tốn một chút là , ít nhất sẽ bám lấy, lỡ như lộ tẩy, chẳng sẽ bọn họ bám lấy ?”

 

Ba bọn họ một trận sợ hãi.

 

Lâm Song Song nhớ tư thế của những họ hàng nhà họ Hoắc lầu, quả thực đáng sợ.

 

nhịn dựa Hoắc Lăng.

 

Hoắc Lăng liếc cô một cái, “Làm nũng cái gì?” Thực trong lòng hưởng thụ.

 

Lâm Song Song:?

 

Cô hừ hừ hừ, “Em nũng.”

 

Hoắc Lăng bình tĩnh : “Ồ, em nũng cũng .”

 

Lâm Song Song nghiêm túc : “Vừa nãy .”

 

Hoắc Lăng "ừ" một tiếng.

 

Lâm Song Song nắm lấy cổ tay , hỏi : “Ừ cái gì? Có ý gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dien-cuong-co-nhoc-quai-vat-chi-co-tri-nho-bay-giay/chuong-175-anh-ay-co-the-lay-phan-gap-doi.html.]

Hoắc Lăng còn chuyện.

 

La Na ở phía sốt ruột , nhịn : “Ý là Tiểu Song em thể nũng! Em mau nũng ! Đội trưởng Hoắc chính là xem em nũng, miệng chê nhưng cơ thể thành thật ưm ưm ưm!”

 

Cao Lỗi một tay bịt miệng La Na, ôm vai cô kéo về phía , “Chị xem chị kìa, đẩy thuyền còn chị cuống lên , cái đó, chị Na Na, chị ban công bên một khu vườn nhà kính, xem , và Tiểu Triết cùng chị qua đó nhé? Đi thôi thôi.”

 

Ngô Triết hiểu , nhưng vẫn phối hợp theo, “Ồ, hình như là chuyện như , chị Na Na chúng thôi!”

 

Cậu cũng bóng đèn, cẩu lương ăn khiến choáng váng.

 

Cao Lỗi và Ngô Triết kéo La Na , cô phát tiếng kêu khuất phục, biểu thị cô vẫn còn thể đẩy thuyền! Hai chuyện thế cô sốt ruột c.h.ế.t .

 

Ngược trực tiếp ôm lấy hôn lên chứ! Tiểu đội ấn đầu ở ? Ở ?

 

La Na ầm ĩ như , xua tan hết chút buồn bực còn .

 

Hoắc Lăng thu hồi ánh mắt, nắm tay Lâm Song Song, “Đi thôi, bên cũng nhà kính, dẫn em xem, cái nào thích chúng vặt về.”

 

Anh mặt cảm xúc lời lúc chấn động lòng , Lâm Song Song kinh ngạc : “Có thể ?”

 

Hoắc Lăng : “Tất nhiên, một vẫn là hồi nhỏ trồng xuống.”

 

Nhà kính đều là nũng đòi xây.

 

Dưới lầu vẫn đang bàn bạc vấn đề tài sản, bên Hoắc Lăng dẫn vợ và đồng đội bắt đầu vặt đồ, não đột nhiên thông suốt , lấy trắng lấy, đây cũng là đồ của , nên một phần của .

 

Mặc dù trong mạt thế những đồ cổ và thực vật quý hiếm thể tác dụng gì, nhưng thích mà, thì mang hết, cũng coi như uổng công đến một chuyến.

 

Hoắc Ngật Xuyên và Ôn Tĩnh Thục xong, mặt đều tức đến méo xệch, định gì đó, bà nội Hoắc cản , trong lòng đứa trẻ cục tức, để nó xả , bà cho phép con trai chà đạp đứa cháu trai lớn nữa.

 

“Nó là cháu đích tôn nhà ! Có cái gì thể lấy? Đổi thời xưa, chia gia sản nó đều lấy phần gấp đôi! Chỉ cần cục cưng vui, cứ việc chuyển!”

 

Một câu của bà nội Hoắc, thể khiến Hoắc Ngật Xuyên và Ôn Tĩnh Thục ngoan ngoãn nín nhịn.

 

Bà cụ , đứa cháu trai lớn lạnh lòng nhiều năm như về nhà, bà giận dỗi với đứa cháu trai lớn nhiều năm như , già còn thể sống mấy năm nữa?

 

mấy năm nữa mới gặp nó một , các bớt quản nó !”

 

Ôn Tĩnh Thục sốt ruột a, cũng xót xa cho những đồ cổ và bảo bối , rõ ràng đều là đồ của con bà , còn thái độ hiện tại của bà cụ, rõ ràng là bảo vệ đứa cháu trai lớn, phần gia sản của bà bản còn thể chia bao nhiêu?

 

Hoắc Ngật Xuyên thì khó chịu, ông cảm thấy con trai cùng phe với , ngược về phía c.h.ế.t của nó, điều khiến ông khó đối xử với con trai nữa, bây giờ còn tranh giành đồ đạc với , trong lòng ông đúng là bốc hỏa.

 

hai ông bà vẫn còn, bao nhiêu họ hàng ở đó, cũng thể để ông phản.

 

Chỉ thể cứng rắn nhịn xuống.

 

So với sự tức giận cuống cuồng của hai vợ chồng bọn họ, Hoắc Lăng 3 ngày nay khá thoải mái, trúng cái gì mang cái đó, bà nội Hoắc còn chủ động cho ít đồ, lén lút trong mật thất giấu của hồi môn của bà.

 

Bà cụ đem hơn một nửa đồ đạc cho , Hoắc Lăng vốn dĩ định nhận, nhưng bà bắt nhận lấy, “Cho cháu hết thì cũng , cháu và các em trai em gái cháu , nhưng bọn chúng cũng là bà lớn lên, bà nội cũng giữ một chút cho bọn chúng, cái cháu hiểu.”

 

Hoắc Lăng lúc đó khép hờ mắt, cần, nhưng bà cụ nhận, chính là vẫn còn giận bà nội, hốc mắt sắp rơi lệ.

 

Anh đành nhận lấy.

 

Bà nội Hoắc lâu, những lời xin trong miệng , mấp máy, cuối cùng chỉ vỗ vỗ tay đứa trẻ, “Lớn nhanh thật, hồi nhỏ cháu còn luôn thích sấp đùi bà nội, bây giờ lớn thế , 6 năm, chớp mắt trôi qua, cháu thật nhẫn tâm, nhớ ông bà nội ? Tuy mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt, nhưng cũng giống , bao nhiêu cháu trai cháu gái như , ngoài cháu , ông bà nội từng để tâm đến thế nữa, cháu là lớn lên trong vòng tay của bà và ông già a.”

 

Đứa cháu trai đầu tiên, là lúc hai ông bà trẻ nhất nhiều tinh lực nhất để chăm sóc trẻ con, thể thương chứ? Những lời nặng nề từng trách cố chấp đó, cũng quả thực là vì cho gia tộc, nhưng ai lúc thiên vị? Bọn họ quả thực thương nhất.

 

Hoắc Lăng đêm đó yên tĩnh, yên tĩnh gánh vác tình cảm của bà nội, âm thầm tự tiêu hóa, đêm đó Lâm Song Song ôm ngủ, hôn lên trán nhiều cái.

 

 

Loading...