Mạt Thế Điên Cuồng Cô Nhóc Quái Vật Chỉ Có Trí Nhớ Bảy Giây - Chương 230: Hòn Đá Vọng Thê
Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:06:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc sống vẫn đang tiếp diễn.
Mọi thứ vẫn như thường lệ, dường như chút khác biệt, Hoắc Lăng vẫn sẽ ngoài tìm Lâm Song Song, nhưng nào cũng chậm một bước, lủi thủi trở về một .
Trở về cũng gì khác.
Chính là ở tầng bốn xem xem video của Lâm Song Song, ngừng xem.
Anh dường như tự phong bế bản .
Thỉnh thoảng của thỉnh thoảng, từ phương xa sẽ truyền đến động thái mới của cô, đều chính quyền xuất hiện một vị phán quan vi hành, bắt sâu mọt bắt một cái chuẩn một cái.
Mỗi căn cứ đều quy củ hơn ít, những kẻ rục rịch ngóc đầu dậy dọa đến mức dám bậy, nhưng lén lút, tiền thưởng treo giá cho Lâm Song Song lên tới hàng trăm tỷ.
Có thể thấy những kẻ đó tham ô ít, bây giờ mới cảm thấy bất an.
Lâm Song Song tự biến thành đao để sử dụng, thứ cô kiếm là cuộc sống yên trong tương lai của và Hoắc Lăng, cô cũng rõ, chuyện Vũ khí hình kết thúc, cả đời cô cũng thể sống những ngày tháng yên .
Mặc dù cô vì bản , nhưng đường cũng coi như gián tiếp giúp chính quyền dọn dẹp sâu mọt.
Tiểu quái vật quan tâm danh lợi.
Tô Dư thể quan tâm, đương nhiên cũng là vì cho Lâm Song Song, cô tổng hợp công lao của cô báo cáo lên , xin biểu dương, xin khen thưởng.
Để cô thể quang minh chính đại diệt trừ sâu mọt, vì chuyện Tô Dư cũng hứng chịu đủ loại công kích ngấm ngầm công khai, nhưng bản cô hề bận tâm.
Bọn Giáp Nhất cũng thực sự rời , theo lời Lâm Song Song, trong lúc bảo vệ Tô Dư, lúc chạm mặt ba La Na cũng sẽ chiếu cố bọn họ.
Thời gian từng ngày trôi qua.
Chớp mắt là mùa xuân năm , mặt đất còn dấu vết sinh hoạt của con , nhân loại hiện tại thành việc di tản bộ.
Mảnh đất một nữa bảo vệ con , cho bọn họ một tia hy vọng sống sót lòng đất.
Trên mặt đất cát bụi cuồn cuộn.
Bão thiên thạch trở thành chuyện thường ngày, các loại quái vật dị biến xuất hiện tầng tầng lớp lớp.
Những sống sót bắt đầu quen với cuộc sống , và đùa rằng thời đại mạt thế vượt qua, thời đại đất hoang mới đang đến.
Một bên là tường đổ vách nát, một bên là sự phát triển cơ khí bay tốc độ.
Các căn cứ lớn dần dần định .
Ba La Na cũng đạt thành tích tồi bên phía chính quyền, Hoắc Lăng thỉnh thoảng ngoài, cũng sẽ tiện tay nhận một nhiệm vụ, hiện tại là một hiệp khách độc hành nhân khí cao, nhưng bọn họ vẫn sống trong Lâu đài di động.
Khoảng cách từ lúc Lâm Song Song rời tròn ba tháng, cuộc sống của bọn họ mặc dù dần dần bình , nhưng trái tim đều khuyết mất một mảnh.
Mong ngóng cô sớm ngày trở về.
“ về đây!” La Na ném chiếc túi gian bằng vải gai trong tay xuống sàn phòng khách, đó liền cởi giày bốt ở chỗ huyền quan.
Tiểu Ngũ Tiểu Lục cập nhật vài , bây giờ trở nên to lớn hơn.
Hai đứa nó từ hành lang bên ngoài tầng chạy xuống, điên cuồng vẫy đuôi với cô.
La Na ha hả: “Hai đứa bây khoan hẵng qua đây, tao là cát, hôm nay lên mặt đất nhiệm vụ , kiếp, thổi tao một cát với mạt thiên thạch, ở cửa căn cứ trừ bức xạ nửa ngày mới .”
Tiểu Ngũ Tiểu Lục kêu lên, đó tranh ngậm chiếc túi gian.
La Na bảo hai đứa nó cẩn thận một chút: “Bên trong đựng mật ong đấy, hai đứa bây đừng c.ắ.n rách của tao, ngậm đưa cho Tiểu Nhất Tiểu Nhị , để bánh kem nhỏ cho Song Nhi nhà dùng, thời buổi công nghệ phi thăng, thức ăn ngày càng khan hiếm, hai hũ mật ong tiêu tốn của tao chẵn mười viên Dị hạch Thất tinh đấy.”
Cô quen với việc tự lẩm bẩm một , bởi vì trong nhà trống huơ trống hoác.
Triệu Bình Sinh và Trương Đại Bằng ngày nào cũng bế quan, Cao Lỗi và Ngô Triết đang đỗ xe, sẽ về muộn hơn cô một chút, La Na tự tự , thuận tiện mở tin tức lên, xem dạo động thái mới nào của Lâm Song Song .
Gần đây Tô Dư , con cá lớn sắp nhịn nữa , lén lút bắt Lâm Song Song gọi là cực kỳ hung hăng, Lâm Song Song dạo thậm chí sẽ cố ý để lộ hành tung, cố ý dụ dỗ những kẻ trốn trong bóng tối.
La Na xuống sô pha.
Cao Lỗi và Ngô Triết cũng , hai họ cũng cởi đồ tác chiến ở cửa.
“Chị Na Na xem tin tức ? Hôm nay tin tức của chị Song Song ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dien-cuong-co-nhoc-quai-vat-chi-co-tri-nho-bay-giay/chuong-230-hon-da-vong-the.html.]
“Lần là mười ngày nhỉ? Anh Hoắc hình như ngoài , đuổi kịp chị Song Song .”
Triệu Bình Sinh từ lầu xuống, liền lạnh : “Không , ở lầu xem video , ngày nào cũng giống như hòn đá vọng thê !”
Anh hận sắt thành thép a.
Sao vợ mất thành cái dạng , thứ tình yêu thực sự đáng sợ!
Mặc dù là .
Triệu Bình Sinh nhịn thở dài: “Hôm nay Song Song tin tức gì ?”
La Na một vòng, nhún vai: “Không , Triệu hôm nay xuống đây ?”
Triệu Bình Sinh lúc mới lộ một nụ , hai quầng thâm mắt của giống hệt mắt gấu trúc: “Cửa ải Trùng ăn não đột phá , đáng mừng đáng chúc, những kẻ đó sắp thất vọng .”
Anh nhắc đến chuyện liền .
Ba La Na xong cũng nhịn khen : “Anh Triệu trâu bò!” “Anh trai quá mạnh !” “Tốt quá! Thế loại bỏ một mối họa lớn trong lòng !”
Triệu Bình Sinh bước đều đang lơ lửng, bước chân phù phiếm, phát tiếng yếu ớt: “He he he, nếu Hoắc của mấy đứa bình thường một chút sẽ vui hơn.”
Nói đến chuyện .
Ba La Na cũng lên tiếng nữa, mỗi Hoắc Lăng ngoài trở về đều mang đầy thương tích, mặc dù thực lực của cũng sẽ tăng mạnh, còn mang về nhiều Dị hạch, nhưng quan tâm nhất vẫn về nhà.
Mọi mạc danh trầm mặc.
Sau đó ai nấy bận rộn việc của nấy, Triệu Bình Sinh ngủ bù .
Càng đến thời khắc quan trọng.
Lâm Song Song càng nguy hiểm.
Bản hòn đá vọng thê đang sô pha, chằm chằm video.
Hoắc Lăng gần như quên mất thời gian.
Anh thà ở bên cạnh bầu bạn với cô, cũng ở đây nơm nớp lo sợ.
Cố tình con sứa nhỏ nào đó giống hệt con chạch, cực kỳ trơn tuột, lúc cô để bắt là thực sự chiêu, Hoắc Lăng quả thực bắt cô.
Một cô thu hút bộ hỏa lực , chỉ vì đảm bảo an cho những khác.
Lần Hoắc Lăng ở gần cô nhất, hơn hai mươi Dị năng giả đỉnh cấp vây bắt cô, tim suýt chút nữa thì ngừng đập.
May mà cô chạy nhanh.
Hoắc Lăng từ trong can thiệp, g.i.ế.c c.h.ế.t một nửa , chính vì như , mất dấu cô, đợi đến khi đuổi tới nơi, chỉ thấy t.h.i t.h.ể của mười mấy còn , còn mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
Là của cô.
Chắc chắn là thương .
Hoắc Lăng suýt chút nữa thì bạo tẩu, điều khiển Khôi , thiêu rụi t.h.i t.h.ể của những kẻ thành tro bụi.
Tầng bốn của Lâu đài di động tỏa khí trường u uất nồng đậm.
Hoắc Lăng ghi nhớ từng món nợ một.
Ba La Na căn bản dám gõ cửa, khỏi thang máy liền hỏa tốc lùi .
“Thôi bỏ bỏ , thấy cũng cần nào cũng báo cáo chi tiết nhiệm vụ của chúng .”
Ngô Triết gật đầu lia lịa: “Ừm ừm ừm”
Cao Lỗi : “Có lý.”
La Na chắp tay tổng kết : “Song Nhi , sớm trở về , thấy khả năng Đội trưởng Hoắc giam cầm vợ lớn hơn đấy…”
Cô niệm một câu A Di Đà Phật.