“Thôi bỏ , chúng quả thực thể lời một phía của khác.” Triệu Thắng Minh về phía Giản Duyệt, “Xin , phiền .”
“Đứng ! Cãi cũng cãi, náo cũng náo, các là , coi tồn tại ?”
Giản Duyệt lạnh lùng quát.
Giản Duyệt cô bao giờ là dễ bắt nạt.
Triệu Thắng Minh : “Cô thế nào?”
“Cái miệng cô quá hỗn, thấy cái lưỡi để trong miệng cô là thừa thãi. Ấm còn lưỡi, cô cần lưỡi để gì?” Giản Duyệt chằm chằm phụ nữ mặc váy.
Cô ghét nhất là loại xanh và bạch liên hoa, lúc nào cũng ngứa tay dạy dỗ chúng.
Triệu Thắng Minh cau mày: “Vị tiểu thư , thể để cô xin cô, cô thật sự ác ý, chỉ là ghét ác như thù thôi.”
Người phụ nữ liền hét lên: “Triệu ca ca, em , cô là một phụ nữ độc ác, xem cô kìa.”
“Các đều ác , chút gì, chẳng là phụ danh tiếng của .”
Giản Duyệt tiến lên hai bước, vẻ sắp mở cửa ngoài.
Người phụ nữ càng hét to hơn: “Triệu ca ca, bảo vệ em đấy, Triệu ca ca!”
Vừa la hét trốn lưng Triệu Thắng Minh.
“Im miệng!” Triệu Thắng Minh quát cô gái một tiếng, mới Giản Duyệt, nửa khuyên nửa dọa , “Được tha thì nên tha, cô chuyện cô vui, cô cũng cần quá lên chứ. Hơn nữa chúng ở đây đông như , thật sự gây chuyện, cô chắc chiếm thế thượng phong .”
Giản Duyệt chẳng thèm quan tâm đến những điều , nhưng nghĩ đến hình tượng ngoan hiền của trong mắt bố , cô quyết định kiềm chế một chút, bèn : “ cũng lý lẽ, cũng cần cô xin nữa, đồ ăn thức uống cũng hết , thì lấy mười cân gạo, mười lít nước , thiếu một hạt gạo, thiếu một giọt nước cũng đồng ý.”
Dừng một chút, Giản Duyệt : “Không gạo thì bột mì cũng , là dễ chuyện.”
Bánh hành cô ngon, đặc biệt là mùi thơm của hành lá, quả là điểm nhấn tuyệt vời.
Triệu Thắng Minh nghẹn lời, thật sự từng thấy phụ nữ khó chơi nào như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-116-anh-phai-bao-ve-em-day.html.]
Đánh ư, chắc đ.á.n.h , thua hết thì càng hổ.
Đưa ư, cảm thấy cam tâm, vật tư vất vả thu thập , tại dễ dàng cho khác như .
Họ cũng gì, thậm chí còn giúp cô dọn dẹp đám tang thi ngoài cửa.
Như xương mắc trong họng, nuốt trôi.
Triệu Thắng Minh nhịn liếc phụ nữ, đều tại cô lắm lời.
Giản Duyệt lặng lẽ rút s.ú.n.g , xoay xoay trong tay, hỏi: “Các suy nghĩ xong ?”
Đó là khẩu s.ú.n.g thật, cô vẫn luôn mang theo bên để nghiên cứu.
Chỉ là lắp đạn, lỡ cẩn thận cướp cò, tang thi trong vòng mười dặm tám làng đều sẽ kéo đến dự tiệc, cô gây chuyện dở dở như .
Đèn của hai chiếc xe vẫn tắt, Giản Duyệt gần, Triệu Thắng Minh liếc mắt một cái chú ý đến khẩu s.ú.n.g trong tay Giản Duyệt, đồng t.ử lập tức co rút.
Cô mà s.ú.n.g!
Chẳng trách sợ hãi gì.
Còn là s.ú.n.g đồ chơi s.ú.n.g thật, dùng mạng sống của để kiểm chứng.
Triệu Thắng Minh đắn đo lên tiếng: “Đồ ăn nhiều như , nước thì thể bù thêm cho các cô một ít, dù thể ăn ít một chút, chứ thể uống nước.”
“Được.” Giản Duyệt đồng ý.
Họ dùng nước ít, Chu Hữu An , nhưng cô cũng đoán nước còn nhiều.
Vốn dĩ định tìm một siêu thị để cướp bóc, ngờ tự dâng đến cửa.
“Các cô đồ đựng nước ?” Triệu Thắng Minh hỏi.
Giản Duyệt ngẩn , lập tức hiểu trong đội của họ dị năng giả hệ thủy, khỏi ghen tị.