Chu Hữu An nhanh , đẩy một chiếc ghế xoay máy tính, ghế bánh xe, tuy thể dùng xe lăn nhưng cũng đủ cho Đàm Triết Văn dùng tạm.
Chỉ là trẹo chân, nghỉ ngơi t.ử tế hai ngày dùng đến chân thì sẽ nhanh khỏi.
Khó khăn lắm mới đỡ Đàm Triết Văn xuống xe tải, ném lên ghế xoay, Chu Hữu An liền mặc kệ Đàm Triết Văn, đến bên cạnh Giản Duyệt, hạ giọng : “Cô chú hôm nay nấu cơm nữa, ăn qua loa chút gì đó thôi, cô ăn gì?”
Trong gian của còn nhiều mì gói, thực phẩm tự sôi động đến.
“Ăn mì gói .” Giản Duyệt : “Đun nước nấu mì.”
Bọn họ nhiều vật tư như , tiết kiệm quá mức ngược cảm giác như giấu đầu hở đuôi.
Chu Hữu An suy nghĩ một chút, hiểu ý Giản Duyệt, đồng ý: “Được, chuyển lời cho cô chú.”
Không bao lâu , mùi thơm của mì gói bay .
Trong gian bọn họ còn trứng gà, lượng nhiều ăn tiết kiệm, nấu mì bỏ trứng, bỏ xúc xích và viên thả lẩu, ngoài còn thái một ít nấm hương khô ngâm nở, tranh thủ đạt cân bằng dinh dưỡng.
Mùi thơm bay đến mũi những bên cạnh.
Lần bọn họ ngoài tìm kiếm vật tư, kết quả kẹt trong huyện thành, suýt chút nữa , nếu tình cờ gặp nhóm Giản Duyệt qua, bọn họ thể vây c.h.ế.t ở đó, cho dù trốn thoát cũng sẽ trả cái giá thê t.h.ả.m.
Thảm hơn là, bọn họ còn thu thập vật tư.
Đã đói cả ngày , ngửi thấy mùi mì gói thơm nức mũi, cảm giác đúng là cực hình.
Rõ ràng đây cũng cảm thấy mì gói ngon đến thế, bây giờ thèm đến chảy nước miếng.
Một nhóm một bên , vài bắt đầu nảy sinh ý đồ .
Khổ nỗi Giản Duyệt cứ ngay cửa, ánh mắt sáng quắc chằm chằm về phía , đến mức bọn họ mạc danh chút chột .
Người đàn ông trung niên ước lượng tinh hạch , : “Tinh hạch đều lấy hết , hỏi xem thể đổi chút đồ ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-158-mui-mi-goi-chet-nguoi-con-doi-cua-hang-xom.html.]
Ông bóp c.h.ế.t những suy nghĩ nguy hiểm của một từ trong trứng nước, đừng đắc tội với nên đắc tội.
Đừng bọn họ ít , gan đối mặt với tang thi của cả một huyện, thể mang nhiều vật tư như , thể là thường ?
Hơn nữa ông chú ý thấy trong tay bọn họ s.ú.n.g, giống s.ú.n.g thật lắm, nhưng lực sát thương cũng nhỏ.
Ông cũng là bọn họ giữ cái mạng nhỏ vất vả lắm mới nhặt về .
Đa là tinh hạch bình thường, đàn ông còn lấy viên tinh hạch cấp một duy nhất , những qua giống thiếu tinh hạch, ông sợ lấy ít quá, bán.
Ông dẫn theo những , đều là thanh niên trai tráng, đói điên lên thì chuyện gì cũng thể , nhất vẫn là lấp đầy bụng bọn họ, tránh sinh sự, dù tinh hạch đầy đất, chỉ xem dám nhặt thôi.
Người đàn ông trung niên cầm tinh hạch thu gom , về phía Giản Duyệt.
Vừa đúng lúc Chu Hữu An bưng mì gói nấu xong .
Thính lực của Giản Duyệt tệ, những chuyện tính là nhỏ, cô rõ mồn một.
Nhận lấy bát mì Chu Hữu An đưa tới, Giản Duyệt ăn một miếng thật to, buổi trưa kịp ăn cơm, cô quả thực đói lả , một bát lẽ đủ cho cô ăn, sức ăn hiện tại của cô ước chừng dùng chậu.
Người đàn ông giữ cách xã giao , xa gần, chút hổ hỏi: “ mang theo ít tinh hạch tới, thể mua chút đồ ăn của các cô ? Chúng một ngày ăn cơm . , chúng còn một dị năng giả hệ Thủy, thể lấy nước để đổi.”
Giản Duyệt suýt chút nữa nhồi m.á.u cơ tim, tùy tiện gặp một đội ngũ nào cũng đều dị năng giả hệ Thủy ?
Sao cô nhặt dị năng giả hệ Thủy chứ?
Nếu cô thể nhặt một , cô nhất định sẽ bảo vệ đối phương thật , chắc là ?
Đàm Triết Văn: Nữ hiệp, cô đối với thể dịu dàng chút ?
Giản Duyệt: Lần báo cho một tiếng nhé?
Đàm Triết Văn: cảm ơn cô nhiều.