Không cô trời sinh bạc tình, mà là mạt thế buộc cô như .
Chu Hữu An im lặng một lúc lâu, tìm lời nào để phản bác, thậm chí còn cảm thấy những câu hỏi của Giản Duyệt vô cùng đúng.
Cứu một đám trẻ con giống như tiện tay cứu mấy Triệu Thắng Minh, họ khả năng tự bảo vệ, trẻ con thì .
Cuối cùng, Chu Hữu An khô khan đề nghị: “Có thể đưa chúng đến căn cứ gần đó.”
“Chu Hữu An, đầu tiên phát hiện là một đến ngốc nghếch.” Cô thấy Chu Hữu An giờ luôn tỏ trầm , còn tưởng thể thích nghi với mạt thế giống , nhưng xem cô nghĩ nhiều , Giản Duyệt đột nhiên chuyển chủ đề, “Tuy nhiên, thể xem cùng , nhưng, bất kể thế nào, đều lời .”
Cô hề phản cảm với lòng nhiệt tình của Chu Hữu An, nếu giống cô, cô còn nghi ngờ là kẻ nhân cách chống đối xã hội , Chu Hữu An như mới là cảm xúc mà một bình thường nên .
Đồng thời cũng rõ ràng cái gì thể , cái gì thể , ở chung hề cảm thấy khó chịu.
Thực cô cũng ý định xem thử, cách của những quả thực quá độc ác, cô cũng chút nổi, nhưng cụ thể thế nào, xem tình hình thực tế.
“Được, đồng ý.” Chu Hữu An đáp.
Bây giờ nắm tính cách của Giản Duyệt, chỉ cần chạm giới hạn của cô, thì vẫn dễ chuyện.
Giản Duyệt đột nhiên hỏi: “Vậy địa bàn của chúng ở ?”
“Không là hướng đứa bé đó chạy tới ?” Chu Hữu An ngơ ngác.
“Vậy lát nữa qua bên đó xem thử.” Giản Duyệt , “Đi xe đạp , động tĩnh nhỏ.”
Xe máy động tĩnh quá lớn, e là tìm chỗ phát hiện.
“Được.” Chu Hữu An đáp, “ với họ một tiếng.”
Chu Hữu An quyết định cho Đàm Triết Văn .
Đàm Triết Văn lo lắng: “Một bảo vệ chú dì ? Hai ở đây, hoang mang lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-244-nhan-luc-dem-toi.html.]
“Hoang mang cái gì? Cậu là dị năng giả chuẩn cấp ba đấy. Chú dì cũng dạng , đến lúc đó ai bảo vệ ai còn . Cùng lắm thì các đóng c.h.ặ.t cửa sổ, tang thi bình thường căn bản gì các .”
Chu Hữu An cách vẽ bánh cho Đàm Triết Văn.
Đàm Triết Văn liền lên tinh thần, vỗ n.g.ự.c: “ cũng lợi hại, yên tâm , thể bảo vệ chú dì.”
“Hơn nữa, còn An Tĩnh.”
Nghe đến đây, Đàm Triết Văn vui: “Cậu so sánh với một con ch.ó.”
“An Tĩnh là ch.ó bình thường ? Cậu thấy con ch.ó nào g.i.ế.c tang thi ?”
Chu Hữu An cảm thấy An Tĩnh thông minh đến mức thành tinh , nó chỉ thôi, họ gì nó đều hiểu, và thể đưa phản ứng tương ứng.
Đàm Triết Văn tiếp tục chủ đề : “Vậy khi nào hai ? Có ăn tối ?”
“Đi muộn một chút, đợi bọn họ nghỉ ngơi .” Chu Hữu An .
Sau bữa tối, Giản Duyệt gác đêm một lúc, để Đàm Triết Văn nghỉ ngơi , cô và Chu Hữu An ngoài một chuyến, khi nào mới về.
Lỡ như cần Đàm Triết Văn gác đêm lâu, đảm bảo buồn ngủ.
Sau mười giờ, hai nhân lúc đêm tối xuất phát.
Trước tiên cất hai chiếc xe đạp xe gian, băng qua cánh đồng, phía bên khu rừng đường, chỉ là dễ lắm, xe đạp chạy đó kêu lạch cạch, động tĩnh lớn, nhiều nhất là thu hút tang thi gần đó.
Không những đó trốn ở , chỉ thể thử vận may.
Trước khi xuất phát, hai xem bản đồ gần đó, ở đây một ngôi làng, định đến làng xem thử .
Đàm Triết Văn: Hình như gì đó đúng, lừa ?
Ngủ ngon, hun cái.