Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 265: Tôi Có Thể Ở Lại Đây Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:46:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xe tải ở đây cần cảnh giác quá mức, Giản Duyệt liền tháo bớt một hàng rào, chỉ để phần khung chính, tầm lập tức rộng hơn.

 

Mấy chen chúc bàn ăn nhỏ, Chu Hữu An rót cho mỗi một cốc nước.

 

Đàm Triết Văn lên tiếng : “Ngày mai sẽ đến Đại sảnh nhiệm vụ xem thử, xem thể liên lạc với nhà . Trước đó, còn thể ở đây ?”

 

“Được.”

 

Giản Duyệt gật đầu đồng ý.

 

Suốt chặng đường chung sống , Đàm Triết Văn cũng giúp đỡ ít, yêu cầu gì khó khăn.

 

“Cảm ơn nữ hiệp.”

 

Đàm Triết Văn xong, Chu Hữu An, còn huých cùi chỏ .

 

Chu Hữu An lúc mới lên tiếng: “ , thể ở đây ? Phần lớn vật tư trong gian đều là của cô, cô cảm thấy ở ngay mắt sẽ yên tâm hơn ?”

 

Cha của , dù còn sống, cũng sẽ chào đón , chi bằng đến phiền.

 

Thật , cũng gặp họ.

 

Giản Duyệt ngây .

 

Chuyện gì thế ?

 

Cuộc sống điền viên vui vẻ của gia đình ba nhà cô, sắp thêm một ngoài ?

 

vẻ cũng lý.

 

Hơn nữa cô cũng lo lắng, khi Chu Hữu An đội mới, vật tư của riêng cô trong gian của xử lý thế nào.

 

Không gian để bảo quản, vật tư sẽ nhanh ch.óng hết hạn và hư hỏng, lúc đó sẽ thể ăn nữa.

 

“Sau kiếm thêm một chiếc xe RV nữa, ở riêng .”

 

Giản Duyệt cảm thấy dù thiết đến , cũng cần một chút cách, một chút gian riêng tư.

 

Nghe ý Giản Duyệt đồng ý cho , Chu Hữu An vui vẻ đáp: “Được.”

 

Anh nơi nào để , ở đây sẽ cần thích nghi với đồng đội khác, cũng thể tiết kiệm nhiều phiền phức.

 

Anh khá thích hành động cùng Giản Duyệt, mạnh mẽ khiến bớt lo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-265-toi-co-the-o-lai-day-khong.html.]

“Còn thì ? Nữ hiệp, thể ?” Đàm Triết Văn hỏi.

 

Giản Duyệt : “Mọi đều là bạn bè, đến tìm chúng , đương nhiên là .”

 

“Ý của là, chúng còn thể cùng g.i.ế.c tang thi ? Hay là chúng lập một tiểu đội , cũng đặt một cái tên thật bá đạo.”

 

Đàm Triết Văn đề nghị, trong mắt tràn đầy mong đợi.

 

Nếu nữ hiệp, một cảm giác hoang mang khó tả, chỗ dựa vững chắc còn nữa, cảm thấy thể đối phó với mạt thế.

 

“Chuyện nghỉ ngơi một thời gian.” Giản Duyệt khéo léo từ chối.

 

Nguyện vọng lớn nhất của cô là tìm cha , thu thập vật tư, đến Hội Thị, bây giờ đều , cô cũng còn động lực để cố gắng nữa.

 

thì cứ nghỉ ngơi vài ngày .

 

Trước mạt thế, ngoài công việc, cô là một trạch nữ, ở nhà xem phim, chơi game, ăn vặt.

 

Bây giờ thể rảnh rỗi .

 

Đàm Triết Văn thất vọng, Chu Hữu An, hiệu gì đó.

 

Chu Hữu An đáp bằng một ánh mắt bất lực.

 

Nếu gian còn chỗ, nhất định sẽ tìm cách lấp đầy gian.

 

Bây giờ gian còn nhiều, cũng còn động lực phấn đấu, càng thể thuyết phục Giản Duyệt.

 

Đàm Triết Văn hận rèn sắt thành thép hai , bình thường hai là nỗ lực và nghiêm túc nhất, bây giờ đồng loạt buông xuôi ?

 

“Nữ hiệp, chị lên cấp năm ?” Đàm Triết Văn hỏi.

 

“Muốn chứ, nhưng vội. Giống như thi xong, thể nghỉ ngơi hai ngày ?”

 

Giản Duyệt tương lai chắc chắn sẽ rảnh rỗi, nhưng bây giờ cô thật sự việc gì để .

 

Đàm Triết Văn: “Hai thiếu vật tư lo lắng, còn cả một gia đình nuôi.”

 

Hình như cũng lý, nhưng .

 

thể chia cho một ít phần của .” Chu Hữu An .

 

một ăn no, cả nhà đói.

 

 

Loading...