Mọi đều sang, phát hiện dấu tát mặt Chu Hữu An, vô cùng kinh ngạc.
Chu Hữu An cố gắng nặn một nụ : “Không ạ, dì, cháu về phòng nghỉ đây.”
Nói xong, thẳng về phòng.
Để một nhà ngơ ngác .
Giản Duyệt ngủ mơ màng, để ý đến dấu tát mặt Chu Hữu An, khó hiểu hỏi: “Cậu ?”
Đàm Triết Văn thì thấy: “Trên mặt một dấu tát to đùng.”
“Bị đ.á.n.h ?” Giản Duyệt cực kỳ ngạc nhiên, “Vậy là đ.á.n.h ?”
Thế thì !
Giản Duyệt đột ngột dậy, đuổi theo đến cửa phòng Chu Hữu An.
Chu Hữu An là đội trưởng của Siêu Thần Tiểu Đội, đội trưởng đ.á.n.h, là đ.á.n.h mặt cả Siêu Thần Tiểu Đội.
Cô là nuốt giận trong, cô thường thù báo ngay tại trận, báo thì báo tiếp, chứ để yên cho qua.
Giản Duyệt gõ cửa: “Chu Hữu An, là ai đ.á.n.h , cho , g.i.ế.c ngay.”
Đàm Triết Văn theo, hùa : “, g.i.ế.c .”
Nhan Mân lên tiếng, tuy tham gia, nhưng của Siêu Thần Tiểu Đội, nên thêm dầu lửa ở đây.
Thẩm Tuệ Quyên cũng hùa theo: “Con trai, ở ngoài bắt nạt đừng giấu trong lòng. Duyệt Duyệt nhà chúng tài giỏi như , căn cứ ít nhiều cũng nể mặt chứ.”
Giản Duyệt : “Không mở cửa phá đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-374-nu-hiep-noi-gian-doi-bao-thu.html.]
Ổ khóa thông thường đối với cô đều vô dụng, chỉ cần cô , ổ khóa nào mở .
Chu Hữu An trong phòng chỉ đành bất lực mở cửa, mấy ở cửa, trong lòng chút ấm áp, chút dở dở : “ ai bắt nạt, cũng mất mặt tiểu đội, yên tâm , chỉ là một chút hiểu lầm thôi.”
Cậu theo bản năng kể những chuyện phiền lòng đó cho .
Căn cứ lớn lớn, nhỏ nhỏ, ngờ họ sống sót khỏe mạnh, còn tìm đến tận cửa.
May mà họ vẫn ở , nên mới đến kho để chặn .
Bây giờ chút lo lắng sẽ gây phiền phức cho gia đình Giản Duyệt, ngập ngừng một chút : “ quyết định dọn về ở, cứ phiền ở đây mãi cũng tiện.”
Thẩm Tuệ Quyên lập tức chút vui: “Cháu gì ? Nhà chúng chứa nổi cháu ? Căn nhà của cháu chất đầy đủ thứ, gì chỗ cho cháu ở? Nói thật , rốt cuộc xảy chuyện gì? Hay là chúng chỗ nào cháu thoải mái? Cháu cứ thẳng, cần khách sáo.”
Họ là vô lý, ngược , bà còn khá thích Chu Hữu An, quan tâm như con cháu trong nhà.
“Dì, dì đừng hiểu lầm, cháu ý gì khác, chỉ là cảm thấy cứ phiền ở đây tiện, hơn nữa cháu lẽ cũng cần chút gian riêng.” Chu Hữu An giải thích.
Nếu thể, còn chuyển đến một nơi hẻo lánh để trốn.
Chỉ là như , sẽ giải thích rõ nguyên nhân cho họ.
Giản Duyệt nhíu mày Chu Hữu An, bây giờ cô thể chắc chắn Chu Hữu An thật sự xảy chuyện, nhưng cho họ .
Cô là thích ép buộc khác, cô tôn trọng quyết định của Chu Hữu An.
“Chuyện riêng của chúng can thiệp, cuộc sống của chúng cũng xen , nhưng đảm bảo, sẽ vì chuyện riêng của mà ảnh hưởng đến danh dự của tiểu đội chúng .”
Giản Duyệt mở lời, Chu Hữu An lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng mơ hồ chút mất mát khó tả: “Cái thể đảm bảo, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng đến danh dự của đội.”
Giản Duyệt gật đầu, hỏi: “Định khi nào dọn ?”