Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 394: Rồi Sẽ Qua Thôi

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:27:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàm Triết Văn nhíu mày, rõ ràng đồng tình, nhưng lời của Chu Hữu An , khó mà đổi.

 

Theo thấy, nên cho bất cứ thứ gì.

 

Sở Oánh và Chu Thụy Sinh cùng những khác , kế hoạch theo kịp đổi, lời của Chu Hữu An đạt kỳ vọng của họ, thứ họ cần là một tấm vé cơm dài hạn.

 

Chỉ là thái độ của Chu Hữu An, điều đó tuyệt đối thể.

 

Có lẽ họ gây sự thêm một chút, thể nhận nhiều hơn, cũng thể chọc giận Chu Hữu An, chẳng gì cả.

 

Mọi nhất thời ai lên tiếng.

 

Cuối cùng là Chu Thụy Sinh đề nghị: “ với bàn bạc .”

 

Chu Hữu An gật đầu, động đậy chân, hiệu cho hai đang ôm chân buông , thích tiếp xúc gần gũi với lạ như .

 

Hai cũng coi như điều, cuối cùng cũng buông Chu Hữu An .

 

Năm tụ một bên bàn bạc.

 

Đàm Triết Văn nhỏ giọng trách: “Cậu vẫn là mềm lòng .”

 

“Hết cách, giải quyết một cho xong.” Chu Hữu An .

 

Khi đưa đề nghị đó, ý thăm dò, cố tình kể khổ cho họ xem, trong mắt họ chỉ sợ hãi, kinh ngạc, chứ nửa phần đau lòng.

 

Khi họ đề nghị , chỉ do dự, trong mắt họ chỉ lợi ích, chút tình nghĩa nào.

 

Nếu họ phất lên, còn t.h.ả.m hại đến cầu cứu, e rằng họ cũng sẽ nhận .

 

Họ mới là một gia đình, thừa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-394-roi-se-qua-thoi.html.]

Đàm Triết Văn thở dài, vỗ vai Chu Hữu An: “Rồi sẽ qua thôi.”

 

“Ừ, sẽ qua.” Chu Hữu An phụ họa.

 

Nếu còn mềm lòng với hai gia đình đó thêm nửa phần, cứ để c.h.ế.t trong miệng tang thi, thây.

 

Một lúc , mấy dường như bàn bạc xong, Chu Thụy Sinh đại diện, với Chu Hữu An, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều: “Tiểu An , con xem, ba với con dù cũng tái hôn, hai gia đình ở chung thích hợp, chúng thể ở nhà như , nhưng ở riêng.”

 

“Nếu chỉ cần một căn nhà, thức ăn còn đủ cho các ăn lâu.” Chu Hữu An .

 

Đã chiếm lợi từ , còn sống yên , tuyệt đối thể!

 

Cậu trói cũng trói họ với , chính là họ yên!

 

Chu Thụy Sinh do dự, những khác cũng do dự, thậm chí còn thèm thuồng nuốt nước bọt.

 

Thức ăn, họ .

 

Căn cứ mỗi ngày cung cấp một bữa ăn miễn phí, là cháo loãng như nước lã, chỉ đảm bảo c.h.ế.t đói, cung cấp bao nhiêu năng lượng, ngày nào cũng đói meo, mơ cũng ăn một bữa no.

 

Lần , gần như cần do dự và bàn bạc, Chu Thụy Sinh vui vẻ đồng ý: “Được, đều con. Chỉ là Tiểu An, chúng cũng là cha con, đừng lời tuyệt tình quá.”

 

Họ thật sự cần sự giúp đỡ của Chu Hữu An, ngoài Chu Hữu An , hai nhà họ đều là thường, kỹ năng sinh tồn trong mạt thế.

 

“Không ký giấy đoạn tuyệt quan hệ, các sẽ nhận gì cả.” Chu Hữu An lạnh lùng mấy .

 

Vẻ mặt Chu Thụy Sinh đổi: “Tiểu An, thật sự tuyệt tình như ? Ba vẫn yêu con, chỉ là nóng vội, con đừng để trong lòng.”

 

Sở Oánh phụ họa, lời lẽ khẩn thiết: “Lúc đó chúng đều còn trẻ, quá nghĩ cho bản , bỏ qua cảm nhận của con, Tiểu An, sai , tha thứ cho ? Giấy đoạn tuyệt quan hệ thôi , con cho chúng cơ hội hàn gắn tình cảm chứ, những năm qua chúng nợ con, sẽ bù đắp hết, con tin .”

 

, Tiểu An, ba cũng sai , cho chúng một cơ hội bù đắp .”

 

 

Loading...