Ngoại trừ hai vệ sĩ của phụ nữ định tay nữa nhưng chặn , những khác ai động thủ.
Người vây xem cũng ngốc, họ con ch.ó là do chủ quầy hàng mang đến, tự nhiên sẽ đắc tội với chủ quầy, dù họ còn mua thịt xiên ăn, hơn nữa khi phụ nữ la hét, con ch.ó vẫn ngoan ngoãn ở yên một chỗ, hề chọc ghẹo ai trong họ.
Thấy của chặn , phụ nữ tức giận: “Đây là thịt đó, g.i.ế.c nó là thể ăn thịt ch.ó !”
Lần , động lòng, nhưng tay.
Người thể nuôi thú cưng trong mạt thế chắc chắn bình thường, khi tay họ cân nhắc kỹ lưỡng, thể đắc tội với nên đắc tội.
Đàm Triết Văn thấy , nhíu mày, lo lắng những phụ nữ xúi giục, thật sự tay với An Tĩnh, bèn đầu hiệu cho Đàm Thiến.
Đàm Thiến hiểu ý, rẽ đám đông chạy về nhà.
Không ai để ý đến sự của một cô bé, cứ thế để Đàm Thiến rời .
“Sao là cô, cô cố tình gây sự ?” Đàm Triết Văn trừng mắt phụ nữ, “ cho cô , đây là ch.ó của Giản Duyệt, cô dám động nó một cái xem.”
Kết quả phụ nữ tên Giản Duyệt nổi đóa: “Là ch.ó của cô , càng g.i.ế.c. Sao cô thể mang thứ nguy hiểm như căn cứ? Cô nghĩ đến việc con ch.ó đột nhiên nổi điên sẽ gây ảnh hưởng lớn thế nào cho căn cứ ?”
An Tĩnh hiểu ý của phụ nữ , lập tức càng tức giận hơn, tiến lên một bước, gầm gừ đe dọa về phía cô .
Nhan Mân vội vàng ôm lấy An Tĩnh, để nó thật sự xông .
Người phụ nữ chút bối cảnh trong căn cứ, nếu An Tĩnh cô thương, Giản Duyệt chắc bảo vệ nó.
“Các thấy , nó c.ắ.n ! Con ch.ó nổi điên lên, ai trong các cản ? Mau g.i.ế.c nó !” Người phụ nữ nữa kích động những vây xem xung quanh.
“Bảo nó là ch.ó điên, thấy cô còn giống bệnh thần kinh hơn, là cô chọc nó .” Nhan Mân tức giận mắng.
Đàm Triết Văn rút d.a.o , quát lớn: “ xem ai dám động thủ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-406-chap-nhat-voi-mot-con-cho.html.]
Lần đầu tiên họ dẫn An Tĩnh ngoài, gặp chuyện thế .
Trước đó còn đặc biệt hỏi Cố Hiểu Minh, trong căn cứ quy định rõ ràng cấm nuôi ch.ó.
Trong những vây xem, vốn của đội tuần tra, thấy hai bên sắp đ.á.n.h to, đành mặt ngăn cản.
Người thể mang theo vệ sĩ trong căn cứ đơn giản, nhưng Giản Duyệt là dị năng giả cấp năm, bên nào cũng thể đắc tội.
Người của đội tuần tra lớn tiếng quát: “Làm gì đó? Làm gì đó? Không trong căn cứ đ.á.n.h ẩu đả ?”
“ xử lý con ch.ó điên , là vì sự an của .” Người phụ nữ một bước vu khống.
“Là cô g.i.ế.c ch.ó nhà chúng , ch.ó nhà chúng mới hung dữ với cô, ở đây đều thấy, cô chọc nó, nó thèm để ý đến cô ? Chấp nhặt với một con ch.ó, cô cũng chẳng thứ gì.”
Đàm Triết Văn chút thương hoa tiếc ngọc nào, mắng chút khách khí.
“Xem kìa, ch.ó ch.ó , chủ cũng chẳng thứ gì, đuổi hết bọn họ ngoài, căn cứ của chúng chứa chấp các .” Người phụ nữ hung hăng trừng mắt Đàm Triết Văn.
Cái gì Giản Duyệt, Giản Đơn, đuổi hết bọn họ ngoài, xem Nhan Mân còn quấn lấy cô thế nào!
Không chỉ đuổi bọn họ , con ch.ó , cô g.i.ế.c chắc ! Cô ăn thịt ch.ó!
“Cô nương, cô là quá đáng …”
Lời của Giản Á Hoành xong phụ nữ cắt ngang.
“Câm miệng, lão già , ở đây chỗ cho ông ? Ông là cái thá gì?”
“Vậy cô là cái thá gì?”
Đàm Triết Văn tức đến nổ phổi, nhịn tay.