Chu Hữu An trừng mắt Đàm Triết Văn một cái, trực tiếp Đàm Triết Văn ngó lơ.
Cuối cùng hai một trái một lôi kéo Giản Duyệt, khiến Giản Duyệt vô cùng dở dở .
“ chỉ thương chút thôi, sắp c.h.ế.t, đừng khoa trương như .” Giản Duyệt .
Đàm Triết Văn : “Nữ hiệp, chị mau thăng cấp , thăng cấp xong ngay cả đạn cũng chị thương .”
Cậu sắp tức c.h.ế.t , Nữ hiệp là như , thế mà b.ắ.n lén chị !
Đợi tìm kẻ đó, nhất định bắt lấy cái c.h.ế.t để tạ tội!
Chu Hữu An hiếm khi vô cùng tán đồng Đàm Triết Văn: “Nói đúng lắm.”
Giản Duyệt sẽ thương, đây là điều ngờ tới, càng ngờ tới sẽ là .
Người bình thường sẽ vô duyên vô cớ tấn công, là ai.
“Ừ, . Bây giờ hai thể buông ?” Giản Duyệt hỏi.
Hai một trái một kẹp lấy cô, cô cũng thể đàng hoàng .
“Không !”
Hai đồng thanh từ chối.
Cuối cùng vì lúc lên xe, cách đủ rộng, hai đành buông Giản Duyệt .
Sau khi lên xe, Chu Hữu An liền xung phong nhận việc xử lý vết thương cho Giản Duyệt.
“Không cần phiền các , mời Y Ni qua đây.”
Giản Duyệt xong, đưa tay với lưng, hút viên đạn .
Khoảnh khắc viên đạn , cô thể cảm nhận m.á.u chặn đang róc rách chảy .
Đàm Triết Văn kinh ngạc đau lòng, cuối cùng chỉ thể giơ ngón tay cái lên.
Dị năng hệ Kim, trâu bò!
Không còn viên đạn , Giản Duyệt cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Chu Hữu An cũng thương, nhiệm vụ chạy vặt liền rơi xuống Đàm Triết Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-513-vet-thuong-chua-lanh-da-doi-giet-nguoi.html.]
Giản Duyệt động tác nhẹ nhàng cởi áo khoác, thuận tiện lát nữa xử lý vết thương, : “ thấy hung thủ, lát nữa việc tìm hung thủ giao cho đấy.”
“Yên tâm, tuyệt đối sẽ để sống sót rời khỏi nơi .” Đáy mắt Chu Hữu An hiện lên vẻ tàn nhẫn, bỗng nhiên lo lắng kẻ đó sẽ nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, Chu Hữu An , “ canh chừng một chút.”
“Ừ.” Giản Duyệt đáp lời.
Kẻ đó g.i.ế.c cô, còn tay , cô cũng thể để sống.
Không bao lâu , Đàm Triết Văn dẫn Y Ni tới.
Y Ni lên xe, thấy Giản Duyệt bên cạnh, cũng nhịn quan tâm hỏi: “Cô vẫn chứ?”
Cô thấy cảnh Giản Duyệt trúng đạn, chỉ Giản Duyệt thương.
“Cũng , phiền cô giúp xử lý vết thương một chút.” Giản Duyệt .
“Vậy tránh mặt.” Đàm Triết Văn xuống xe.
Y Ni tiến lên, chú ý tới vết m.á.u áo Giản Duyệt, mới phát hiện chỗ trúng đạn là tim, lập tức hít sâu một .
Người bình thường trúng đạn ở vị trí sớm lạnh ngắt , nhưng vết thương của Giản Duyệt, vết thương cũng sâu, nhưng miệng vết thương rách , chảy nhiều m.á.u, loáng thoáng thể thấy xương sườn.
Người ở mạt thế, ít nhiều đều một chút cách xử lý vết thương.
Trong hộp y tế đồ đạc đầy đủ, Y Ni rửa sạch vết m.á.u , dùng cồn nhẹ nhàng khử trùng, cuối cùng đắp t.h.u.ố.c, dùng băng gạc băng bó, cả quá trình đều cẩn thận, cũng nhiều, chỉ đến cuối cùng mới : “Cô nghỉ ngơi cho .”
“Được.”
Giản Duyệt đáp một tiếng như , nhưng vẫn xuống xe.
Kẻ g.i.ế.c cô, cô tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t mới .
Y Ni thấy thế, cũng ngăn cản, dù cũng thiết đến mức đó, cô lập trường can thiệp hành vi của Giản Duyệt.
Ngược là Đàm Triết Văn thấy thế, ngăn cản Giản Duyệt: “Nữ hiệp, chị ?”
“Đi g.i.ế.c .” Giản Duyệt đáp.
Đàm Triết Văn từ chối: “Không , bây giờ chị cần tĩnh dưỡng.”
Giản Duyệt trừng mắt Đàm Triết Văn: “Cậu tin cho dù thương, cũng thể một tay hạ gục ?”
Cách đó xa, đám Cố Hiểu Minh rốt cuộc cũng g.i.ế.c c.h.ế.t con rắn biến dị còn .