Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 654: Trở Về Căn Cứ, Biến Cố Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:36:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàm Triết Văn vui, gào lên với Giản Duyệt: “Nha đầu thối, thấy ca ca của em thương ?”

 

Đàm Thiến vội vàng biện giải: “Xin , em đang định hỏi mà.”

 

Cô bé chỉ là thấy Đàm Triết Văn trông giống chuyện gì nên mới hỏi kịp thời.

 

Đàm Triết Văn chấp nhận, tức giận đảo mắt xem thường.

 

Giản Duyệt bước lên, giải vây cho Đàm Thiến: “Yên tâm, , chỉ trẹo chân thôi.”

 

Đàm Thiến gật đầu: “Em ngay là sẽ mà.”

 

Nói xong, vội chạy tới quan tâm Đàm Triết Văn.

 

Mọi lên xe, Giản Duyệt bảo Chu Hữu An lấy xe tải của bọn họ , đưa hai bệnh nhân lên xe nhà, theo đại đội rời .

 

Đường về cũng mất gần bốn tiếng, khi về đến căn cứ thì trời tối đen.

 

Cổng căn cứ mới đóng, Cố Hiểu Minh ở đây nên thể mở cửa cho bọn họ .

 

Khi nhóm Giản Duyệt về đến nhà thì thấy ánh đèn, dường như nghỉ ngơi. An Tĩnh và Mặc Mặc thấy tiếng động, sủa khẽ vài tiếng, đ.á.n.h thức dậy.

 

Thời gian vẫn luôn ngủ trong nhà cây, lúc cũng từ nhà cây chạy . Điều khiến Giản Duyệt bất ngờ là Ôn Dịch và Sở Ngang, hai thành viên đội của Nhan Mân và Nhan Nghiêu cũng ở đây.

 

Giản Duyệt ôm chầm lấy An Tĩnh đang lao tới, đưa tay xoa đầu Mặc Mặc, Giản Á Hoành và Thẩm Tuệ Quyên, : “Bố, , chúng con về .”

 

“Lần nhiều ngày thế? Mẹ với bố con lo c.h.ế.t .” Thẩm Tuệ Quyên trách yêu.

 

“Mẹ, kiến một tổ thể sinh sản bao nhiêu con ? Cái tổ kiến biến dị đó quả thực là... lượng quá nhiều, bọn con g.i.ế.c mãi mới xong.” Nói đến đây, Giản Duyệt chuyển chủ đề, “Mẹ, con đói , ăn cơm nấu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-654-tro-ve-can-cu-bien-co-bat-ngo.html.]

Lúc về, cô ăn cơm Thẩm Tuệ Quyên nấu sẵn cất trong gian của Chu Hữu An, lúc cũng đói lắm, nhưng cô Thẩm Tuệ Quyên càm ràm. Hơn nữa cô Thẩm Tuệ Quyên cảm thấy giúp gì, sở thích lớn nhất biến thành nấu ăn, chỉ cần cô yêu cầu, Thẩm Tuệ Quyên nhất định sẽ vui vẻ đáp ứng.

 

Vừa yêu cầu , Thẩm Tuệ Quyên lập tức phấn chấn tinh thần, định nhà nấu cơm cho Giản Duyệt ngay. Đi hai bước về phía nhà, bà khựng , hỏi: “Muốn ăn gì? Mì tương đen , món nhanh nhất.”

 

Chu Hữu An híp mắt tiếp lời: “Cảm ơn dì, món là món cháu thích nhất.”

 

Thẩm Tuệ Quyên khỏi, Giản Duyệt lúc mới chú ý tới Giản Á Hoành đang trốn lưng Thẩm Tuệ Quyên, mặt vết bầm tím, giống như đ.á.n.h, sắc mặt cô lập tức đổi, bước lên hai bước.

 

“Đàm Triết Văn, soi sáng chút.” Giản Duyệt .

 

Nhờ ánh sáng của quả cầu lửa, Giản Duyệt xác định chắc chắn Giản Á Hoành đúng là đ.á.n.h.

 

“Bố, bố thế ?” Giản Duyệt hỏi.

 

Thảo nào Giản Á Hoành vây quanh cô ngay khi cô trở về, hóa mặt vết thương.

 

Giản Á Hoành lúng túng, ậm ừ : “Không cẩn thận thương thôi.”

 

“Cái gì mà cẩn thận thương, bố nghĩ con sẽ tin ?”

 

Đối với lời Giản Á Hoành , Giản Duyệt một chữ cũng tin. Hơn nữa Ôn Dịch và Sở Ngang nửa đêm nửa hôm còn ở đây, rõ ràng là bình thường.

 

Giản Duyệt về phía hai , hỏi: “Hai thể cho ?”

 

Ôn Dịch do dự một chút, vẫn : “Sau khi các cô , đến đòi lương thực, họ cho, kết quả ngày hôm nhiều kéo đến, hai lời động thủ. Chú Giản lý luận với bọn họ, cũng đ.á.n.h.”

 

Sắc mặt Giản Duyệt khó coi đến cực điểm: “Biết là những kẻ nào ?”

 

Cô vẫn luôn lo lắng nhân lúc cô ở nhà mà đ.á.n.h lén, ngờ thực sự ngày .

 

 

Loading...