Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 684: Cái Giá Của Sự Cứu Rỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:37:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tang thi trong cả nhà máy đều g.i.ế.c sạch .” Trịnh Việt , “Chị dâu cho chúng vị trí đại khái, chúng tìm một mạch đến đây. Người tham gia hành động đông, các an .”

 

Tạ Chương bất ngờ: “Phỉ Phỉ? Cô vị trí cụ thể mà.”

 

Trước khi đến cũng vị trí cụ thể, là dẫn đường mới tìm , Phương Vu Phỉ đương nhiên cũng sẽ vị trí, Trịnh Việt bọn họ thể tìm tới đây, chắc chắn tốn ít công sức.

 

Lúc nãy loáng thoáng thấy gọi , cũng ảo giác?

 

“Hôm qua chúng đến , tìm cả buổi chiều, sáng nay mới phát hiện các .” Trịnh Việt giải thích.

 

“Cảm ơn các .”

 

Ngoài cảm ơn , Tạ Chương nên gì cho , ngôn từ đều trở nên nhạt nhòa.

 

Giờ phút nội tâm vui mừng kích động, từng nghĩ sẽ cứu, càng nghĩ tới Phương Vu Phỉ sẽ vì mà nỗ lực đến thế.

 

Cũng bên ngoài đến bao nhiêu , tài đức gì mà đáng để kinh động nhiều như ? Không Phương Vu Phỉ trả cái giá thế nào.

 

Chú ý thấy Tạ Chương chút khó khăn, Trịnh Việt hỏi: “Anh Tạ, thương ?”

 

“Chút thương tích nhỏ, còn sống là , ngược là các , một chuyến dễ dàng gì nhỉ?” Tạ Chương hỏi.

 

Bọn họ lúc đó để nhà máy, thể là cửu t.ử nhất sinh.

 

Trịnh Việt lên: “Cũng , Giản Duyệt và Cố đội trưởng ở đây, coi như khá nhẹ nhàng.”

 

Nếu hai , những khác chắc dám đến đây.

 

“Giản Duyệt, Cố đội trưởng, họ tới?”

 

Nghe Trịnh Việt nhắc đến hai , Tạ Chương càng khiếp sợ hơn.

 

Trước đây cũng từng cùng hai tham gia nhiệm vụ, nhưng cảm thấy tính cách hai đều dễ chuyện lắm, Giản Duyệt còn đỡ, là bạn của Trịnh Việt, chứ Cố Hiểu Minh là của quân đội mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-684-cai-gia-cua-su-cuu-roi.html.]

 

Nói đến chuyện , Trịnh Việt cảm thấy nên giải thích rõ ràng với Tạ Chương: “Anh Tạ, cũng bên quá nguy hiểm, ai đến, hết cách chúng đành cầu xin Cố đội trưởng giúp đỡ. Cố đội trưởng huy động thế lực quân đội cứu , chắc chắn thể tay mà về, và chị dâu tự chủ trương, đồng ý để họ lấy vật tư của nhà máy thực phẩm.

 

Anh Tạ, đừng giận, chúng thực sự hết cách mới , hơn nữa Cố đội trưởng , sẽ để cho các một ít vật tư, để các tay trắng trở về .”

 

Tạ Chương khổ: “ đương nhiên sẽ giận, còn sống .”

 

ba cùng hành động với đồng ý .

 

Theo thấy, dùng vật tư mua mạng của bọn họ là quá đủ .

 

Nếu bọn họ tham lam thì mạo hiểm. Vận khí , phản bội, nếu bọn họ vẫn còn hy vọng chạy thoát.

 

Ba đều gì, cũng đến lượt bọn họ xen mồm.

 

Trịnh Việt lén liếc thần sắc của ba , thấy họ lộ vẻ bất mãn mới yên tâm.

 

Nếu họ bất mãn, sẽ là đầu tiên nhảy chỉ trích.

 

Sống , ôm khư khư đống vật tư chờ c.h.ế.t thì ý nghĩa gì?

 

Hơn nữa mấy tuy còn sống nhưng trạng thái rõ ràng .

 

“Anh Tạ, , chị dâu nhất định vui mừng. Lúc chúng xuất phát, chị còn theo, khuyên về .” Trịnh Việt dẫn Tạ Chương ngoài, “Giản Duyệt và Cố đội trưởng đang ở bên ngoài, đưa gặp họ.”

 

“Được, đa tạ.”

 

Chân thương, Tạ Chương khá chậm.

 

Cố Hiểu Minh ở bên ngoài, Giản Duyệt cùng những khác dọn dẹp nhà máy .

 

Trịnh Việt tiến lên, chào hỏi : “Cố đội trưởng, đây chính là Tạ Chương, chúng cần tìm. Vận may của họ tệ, trốn trong kho lạnh nên may mắn thoát nạn.”

 

 

Loading...