“Giản tiểu thư khách sáo , em gái mà chắc chắn sẽ vui lắm.”
Người nọ cẩn thận cất tờ giấy túi áo.
Tiễn nhóm Giản Duyệt về đến tận khách sạn, nọ mới rời .
Mua đồ tốn quá nhiều thời gian, lúc mặt trời vẫn xuống núi.
Chu Hữu An tìm nhân viên cấp dưỡng đến, chia cho họ một nửa mực, đưa thêm ít cốt lẩu, tảo bẹ và thịt sói biến dị, xin dị năng giả hệ Mộc một ít rau cải chíp, đồng thời báo tối nay cần nấu cơm cho họ nữa.
Căn cứ Hải Thị cung cấp lương thực chính, họ thể tự chút thức ăn, cốt lẩu nấu với cái gì cũng ngon.
Trở xe RV, Chu Hữu An bắt đầu chuẩn lẩu.
Họ nồi lẩu điện, cốt lẩu xào thơm, thêm nước, còn đặc biệt cho thêm một lon bia.
Giản Duyệt thao tác của Chu Hữu An, khó hiểu hỏi: “Tại cho bia ? Như lẩu sẽ ngon hơn ?”
“Trước đây lướt mạng thấy bảo thế, đúng là ngon hơn thật, yên tâm, say .”
Chu Hữu An giải thích tiếp tục lấy nguyên liệu từ gian .
Họ còn nấm, mộc nhĩ khô, ngân nhĩ khô, rau cải chíp xin . Cá đù vàng biến dị quá to, hôm nay ăn một phần, mực cũng cắt một phần.
Ngoài còn lạp xưởng, thịt xông khói đóng gói chân trong siêu thị. Hai loại vốn là thực phẩm dễ bảo quản, đóng gói chân thì để càng lâu hơn. Có thể do thời tiết quá nóng ảnh hưởng đến hạn sử dụng, nhưng để trong gian thì sẽ tiếp tục biến chất.
Thêm đó còn váng đậu, miến, b.ún, còn thể nhúng thịt sói biến dị, thịt rắn biến dị, thịt chim biến dị.
Tính kỹ , nguyên liệu thích hợp ăn lẩu trong gian ít.
Chu Hữu An còn lấy coca và nước trái cây , đá viên dùng tiết kiệm nên trong gian vẫn còn nhiều.
Mấy ăn lẩu xe RV, đóng kín cửa sổ, bật điều hòa, nhưng mùi thơm vẫn bay ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-823-lau-thom-nuc-mui-ca-khach-san-them-thuong.html.]
Khi Cố Hiểu Minh trở về liền ngửi thấy mùi thơm nồng nàn , nghĩ đến việc Giản Duyệt bọn họ ăn lẩu, còn ăn cơm rau như buổi trưa, lập tức mất hết khẩu vị.
Cùng về với Cố Hiểu Minh còn Trịnh Nguy, ngửi thấy mùi thơm nức mũi , khỏi chút ghen tị: “Có gian thật .”
“ .” Cố Hiểu Minh thật lòng cảm thán.
Cùng là dị năng giả gian, nhưng dung lượng gian của Trần Quân chẳng thể nào so với Chu Hữu An.
Ngay đó, Cố Hiểu Minh phát hiện nguồn gốc mùi thơm chỉ ở xe RV, dường như đại sảnh khách sạn cũng thơm. Anh nhấc chân định trong, hai bước thì thấy tiếng động từ xe RV phía .
Giản Duyệt mở cửa, thò nửa : “Cố đại đội trưởng, Trịnh, ăn chút ?”
Thính lực của Giản Duyệt quá , cửa đóng then cài cũng thấy động tĩnh bên ngoài, huống hồ hai chuyện nhỏ, như kiểu quen to mồm .
Trịnh Nguy tiếp lời, ngại nhận lời, nhưng mùi thơm quá quyến rũ.
Anh quyết định, chỉ cần Cố Hiểu Minh từ chối thì cũng sẽ từ chối.
Cố Hiểu Minh chút do dự, cuối cùng vẫn quyết định từ chối. Binh lính quyền ăn, thể chỉ lo cho bản , hơn nữa đoán Giản Duyệt và Chu Hữu An cũng chuẩn cho họ .
“ nhà ăn ăn cơm là .” Cố Hiểu Minh .
“Nấu lẩu mà, chúng chuẩn nhiều lắm, uống hai ly cũng .”
Giản Duyệt mời nữa, cô vài câu với Trịnh Nguy.
“Vậy đa tạ.” Cố Hiểu Minh rốt cuộc cưỡng cám dỗ, vô cùng hổ.
“Cảm ơn.” Trịnh Nguy cũng cảm ơn theo, cảm thấy hưởng ké hào quang của Cố Hiểu Minh.
Bàn ăn lớn lắm, chỗ chỉ bốn , bên cạnh chen thêm một , năm miễn cưỡng đủ.