Vào đến kho hàng tối om, Lãnh Thần Dực bật đèn lên đặt Mục T.ử Ca xuống tấm đệm.
Anh cẩn thận tháo giày cho cô, vết thương trầy xước, chân mày khỏi nhíu c.h.ặ.t.
"Thần Dực, em , đừng lo lắng."
Mục T.ử Ca định rút chân , nhưng đàn ông mặt quỳ hẳn xuống, nhẹ nhàng nâng cổ chân cô lên kiểm tra.
Anh tỉ mỉ sát trùng băng bó vết thương cho cô.
Những ánh mắt tò mò xung quanh khiến cô cảm thấy vô cùng tự nhiên.
Lâm Bân theo , ánh mắt lóe lên, giọng run rẩy hỏi nhỏ Lý Hân Nhụy: "Vết thương nhỏ thế , liệu ... biến thành zombie nhỉ?"
"Anh nhăng cuội cái gì thế? Dù biến thành zombie thì T.ử Ca cũng , đừng đoán mò nữa."
Gà Mái Leo Núi
Dư Hi nổi cáu khi , thẳng thừng phản bác. Anh ghét nhất những kẻ gở, nhất là trong cảnh ngặt nghèo như hiện tại.
Lý Hân Nhụy thầm nghĩ, giả sử Mục T.ử Ca biến thành zombie chăng nữa, chẳng lẽ mấy dị năng như họ xử lý nổi ? Sợ cái gì chứ!
Cô lườm Lâm Bân: "Anh ? Sợ thì ngoài mà ."
Dù chẳng mấy quan tâm chuyện Mục T.ử Ca nhiễm , nhưng cô vẫn tỏ bảo vệ đối phương một chút. Làm màu một tí, còn chiếm thiện cảm của , tội gì chứ.
Câu khiến thái độ của Lãnh Thần Dực và những khác dành cho Lý Hân Nhụy dịu , họ dần cảm thấy gần gũi với cô hơn.
"Không, sợ!" Lâm Bân cố gắng chối bay, mồ hôi lạnh bắt đầu túa khi cảm thấy cơ thể dần trở nên lạnh toát.
Anh lo lắng về phía Mục T.ử Ca: "Cô Mục, cô thực sự chứ? Không thấy lạnh ở ?"
Lãnh Thần Dực sầm mặt, Lâm Bân với ánh mắt sắc như d.a.o: "Câm miệng!" Anh thêm bất cứ điều gì nữa.
Hệ thống 001 vang lên: [Ký chủ, tên sắp biến thành zombie , hãy cẩn thận!]
Là một hệ thống, nó luôn ưu tiên sự an của ký chủ lên hàng đầu, tránh nguy hiểm bất ngờ thể xảy .
Nghe hệ thống cảnh báo, Mục T.ử Ca khẽ giật , ngước mắt Lâm Bân, thấy khuôn mặt tái nhợt, cơ thể còn đang run rẩy ngừng.
Cô nhỏ giọng nhắc nhở: "Mọi xem, hình như thương ."
Ngay lập tức, bốn cặp mắt đồng loạt hướng về phía Lâm Bân, thấy khuôn mặt trắng bệch, họ đột nhiên nhận điều chẳng lành.
"C.h.ế.t tiệt, lẽ lời nguyền của ứng nghiệm ? Anh sắp biến dị!" Dư Hi kêu lên lùi mấy bước.
Lý Hân Nhụy gần đó cũng theo phản xạ lùi , nhưng như nhớ điều gì, cô tiến lên: "Lâm Bân, ? Để em xem vết thương giúp ."
Ý thức của Lâm Bân ngày càng mờ nhạt, để ý đến hành động của cô, chỉ cầu xin: "Hân Nhụy, cứu với."
Vừa dứt lời, ngã gục xuống đất, cơ thể co giật dữ dội như lên cơn động kinh, hai mắt trợn ngược, trắng dã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-neu-khong-nung-niu-phan-dien-se-giet-toi/chuong-20-thay-doi-nhanh-nhu-lat-sach.html.]
Hàn Nhược Phong rút d.a.o định tiến lên kết liễu , nhưng Lý Hân Nhụy ngăn :
"Đừng! Xin đừng g.i.ế.c , vẫn biến thành zombie mà, đợi thêm chút nữa ?"
Trên khuôn mặt Lý Hân Nhụy hiện rõ vẻ đau khổ, dù cô kết cục nhưng vẫn chút nỡ.
Thế nhưng chỉ trong thoáng chốc khi cô van xin.
Lâm Bân đất biến thành zombie, cổ kêu "rắc rắc", da chuyển sang màu xám xanh, chầm chậm dậy.
Anh hướng về phía Lý Hân Nhụy gầm lên một tiếng đầy đe dọa!
Lý Hân Nhụy bật nức nở, nước mắt giàn giụa, bỗng chốc ánh mắt cô đổi sắc thái.
Cô giơ tay tạo một quả cầu nước, quăng thẳng đầu con quái vật. Giọng cô dứt khoát chứa đựng chút yếu đuối: "Tạm biệt nhé."
Quả cầu nước đập trúng đầu zombie khiến nó khựng trong vài giây. Ngay đó, cô dùng hết sức bình sinh cầm d.a.o đ.â.m thẳng đầu Lâm Bân. Máu b.ắ.n tung tóe, văng khắp cô.
"Xin , đừng trách ." Giọng Lý Hân Nhụy khàn đặc, run rẩy, cô bệt xuống đất, nghẹn ngào.
Hàn Nhược Phong và Dư Hi cảm thấy chút đồng cảm, thậm chí là ngưỡng mộ.
Dù cô quyết đoán, nhưng ngờ cô dứt khoát đến . Có lẽ, lòng cô lúc đang đau đớn.
Mục T.ử Ca khẽ thở dài. Thật đáng tiếc, dù cũng quen hai ngày .
Chỉ Lãnh Thần Dực là kẻ chẳng quan tâm đến chuyện thiên hạ.
Trong lòng lúc chỉ Mục T.ử Ca, thứ khác đều trở nên vô nghĩa, miễn là gây ảnh hưởng đến hai .
"Xin hãy nén đau thương," Dư Hi khẽ an ủi, dù chính cũng chẳng nên gì hơn lúc .
Lý Hân Nhụy gượng , hướng mắt về phía họ đáp: " , để mang t.h.i t.h.ể ngoài, cứ nghỉ ngơi ."
Nói đoạn, cô cúi kéo xác bạn trai hướng phía cửa. Cảnh tượng trông thật thê lương.
ngay khi cánh cửa kho hàng khép , vẻ mặt đau thương của Lý Hân Nhụy lập tức biến mất dấu vết.
Cô liếc xác bạn trai bằng ánh mắt khinh bỉ, hất văng nó sang một bên, liên tục chà xát đôi bàn tay như thể chạm thứ gì đó ô uế, miệng lẩm bẩm: "Thật là tởm lợm."
Loại yếu đuối như , c.h.ế.t thì ai c.h.ế.t!
Lý Hân Nhụy nhếch mép đắc thắng. Cuối cùng chẳng còn ai ngáng đường, cô thể thoải mái những gì .
Cô nhanh chân bước qua những cái xác la liệt sàn, tiến thẳng một căn phòng khác trong siêu thị.
Đây chính là thời điểm vàng để tận dụng lòng thương hại của khác nhằm đạt mục đích của bản .