Hắn dại mà đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t, tìm cơ hội chuồn thôi. Nhanh ch.óng tìm nhóm khác để bám đuôi thì hơn.
Ngay lập tức, tiếng thét t.h.ả.m thiết của gã tóc vàng vang lên: "Á! Tao... điện giật... cứu tao với!"
Dường như gã chạm lớp màng bảo vệ vô hình, cơ thể mất kiểm soát mà co giật liên tục. Nếu ai cứu, gã sẽ giật c.h.ế.t tại chỗ.
Tên tóc xanh gần nhất, thấy gã tóc vàng giật đến trợn trắng mắt, dám đưa tay cứu, sợ điện giật lây.
Lúc , mới chú ý đến những cửa, gương mặt họ vô cùng điềm tĩnh, chẳng mảy may lo lắng.
Hắn rùng sợ hãi, mồ hôi lạnh toát lưng, nhanh ch.óng lùi vài bước: "Mày... chúng mày mau cứu !"
Năm tên còn chôn chân tại chỗ, kinh hãi gã tóc vàng co giật đến khi trợn mắt, miệng sùi bọt mép, đầu bốc khói, mùi khét nồng nặc.
Gà Mái Leo Núi
"Rút lui!"
Gã đàn ông mặt sẹo sắc mặt khó coi, hiểu rõ đối phương dễ chọc, vội vàng hạ lệnh rút lui để bảo tính mạng.
Dứt lời, năm vội vã lên xe, "vèo" một cái mất dạng.
A Ngôn lắc đầu tiếc nuối: "Bọn chúng chẳng nghĩa khí gì cả, đáng lẽ xông cứu đồng đội mới đúng chứ."
Đây kết quả mong đợi.
Bàn Đinh thở dài, Tiểu Hồng nuốt chửng cái xác. Thật tội cho nó, nhưng thôi , cũng coi như lãng phí.
A Tá bất lực liếc A Ngôn, ném chìa khóa xe cho : "Hôm nay lái ."
Mục T.ử Ca thu nhà và hoa ăn thịt gian, đó ghế phụ.
Xe tiếp tục lăn bánh.
Vị trí trong xe đổi, A Uyên và A Tá ở giữa, còn hàng ghế là chị Táp, Từ Nhiễm và Bàn Đinh.
Bàn Đinh ở giữa, hai tay chống lên đùi, tì cằm lên đó. Vị trí thể duỗi thẳng chân, thật thoải mái.
Hơn nữa, cô còn thể rõ gương mặt của A Tá.
Trong lúc xe lắc lư di chuyển, cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
A Tá đang dựa lưng ghế, tình cờ sang thấy vẻ buồn ngủ ngây ngô của cô, nhịn mà vươn tay đỡ lấy đầu Bàn Đinh đặt lên ghế tựa.
Chỉ khi , cô mới thể thoải mái ngủ say.
A Uyên thấy cử chỉ mật của hai , dụi mắt sờ cằm, lẽ A Tá động lòng thật ?
Đây chắc chắn là một tin tức chấn động.
.......
Trên đường gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Đến 3 giờ chiều, họ tới vùng ngoại ô thành phố C.
"Sắp thành phố C , chú ý nhé." A Ngôn thấy đang nhắm mắt nghỉ ngơi nên lên tiếng nhắc nhở.
Mục T.ử Ca lấy tinh thần, ngoài cửa sổ, thấy những tòa nhà bỏ hoang. Đã đến khu vực mà vẫn thấy bóng dáng zombie nào, điều quả là kỳ lạ.
Chiếc xe việt dã tiến thành phố, hai bên đường nhà máy bỏ hoang, nên nơi nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-neu-khong-nung-niu-phan-dien-se-giet-toi/chuong-89-van-may-dung-la-mot-thu-huyen-dieu-khong-muon-tin-cung-kho.html.]
"Đến nhà máy đóng hộp, ngay phía thôi." A Tá xem qua bản đồ khi xuất phát, nên rành mạch tuyến đường.
Đồ hộp là thực phẩm ít ô nhiễm, quan trọng hơn là zombie phá hủy, nên đây là lựa chọn hàng đầu của họ.
Rất nhanh đó, chiếc xe tiến bên trong nhà máy bỏ hoang.
Sau khi xuống xe, A Uyên càng lúc càng thấy nghi hoặc:
"Sao nơi yên ắng đến lạ thế nhỉ? Có chúng đây quá dễ dàng ?"
"Sợ gì chứ, nước tới đất chặn, cứ lấy đồ ăn ." A Ngôn để mắt tới mấy chiếc xe tải đỗ gần đó.
Bàn Đinh những thùng xe đóng kín: "Trong đó zombie nhỉ? Mọi cẩn thận chút nhé."
Mục T.ử Ca bình tĩnh : "Không , dùng tinh thần lực kiểm tra , bên trong sinh vật sống. Cứ mở xem thử ."
Cô tin chắc 90% bên trong là thực phẩm. Chỉ là cô hiểu vì nơi yên lặng đến .
Quả nhiên, khi A Ngôn mở thùng xe , bên trong đầy ắp đồ hộp cá ngừ. Ai nấy đều sáng rực mắt, hiện rõ vẻ mừng rỡ, đúng là quá may mắn!
"Để thu gian ." Mục T.ử Ca bước tới, vung tay một cái, bộ đồ hộp biến mất.
A Uyên chạy ngay tới thùng xe khác: "Để mở cái cho, vận may của cũng chẳng kém cạnh gì ."
Nói đoạn, lập tức kéo mạnh khóa sắt.
Thế nhưng, bên trong chỉ là mấy hộp rỗng.
"Đây... chắc chắn tại . Để mở thêm cái nữa xem ."
Cậu đang cố tự bao biện, chỉ trừ, mặc kệ gì thì .
Rầm!
Một tiếng động vang lên, bên trong chỉ mấy thứ đồ linh tinh chẳng đáng giá.
" xin đấy, Uyên . Tiết kiệm sức lực , để mở cho cho ."
A Ngôn nhịn nổi nữa. là cái kiểu xui xẻo đeo bám! Vận khí của cũng tệ thật đấy.
Thế mà vẫn mặt dày đòi mở tiếp mới chịu. Cứ để mở thêm chắc chẳng còn gì để thu hoạch mất!
A Ngôn bước tới ngăn , nhanh tay mở luôn thùng cuối cùng khi A Uyên kịp hành động.
Mọi đều ngỡ ngàng. Bên trong là thịt đóng hộp, lượng cực kỳ lớn, hơn nữa còn là hàng mới sản xuất, hạn sử dụng vẫn còn dài.
Vận may đúng là thứ kỳ diệu, dù tin cũng chẳng .
Sau khi thu xong hai xe tải đầy ắp vật tư, cả nhóm bắt đầu tiến trong nhà máy.
Vừa kéo cánh cửa sắt , một mùi hôi thối nồng nặc lập tức xộc mũi, khiến ai nấy đều rùng ớn lạnh.
Khi rõ cảnh tượng bên trong, cả nhóm thấy da đầu tê dại, còn Bàn Đinh thì suýt nữa là nôn thốc nôn tháo.
"Chúng đụng trúng ổ gián , chạy mau!"
A Uyên hét lớn, định đóng cửa sắt . khi đầu , càng thêm hoảng hốt.
Một bầy gián biến dị đang lao tới, lượng đông đặc như thủy triều bao vây lấy họ. Có những con to bằng cả con chuột, vẻ ngoài xí kinh dị, trông ghê tởm vô cùng.