Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1021

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:44:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các đều là Hoa quốc , đây là ?"

 

Mọi , đều cẩn thận dè dặt lắc đầu.

 

Có lẽ vì Thẩm Kiều trông dễ thương lượng hơn những đàn ông da đen xa lạ , nên những phụ nữ lúc ngược còn hoảng sợ như nữa.

 

“Nước Mi-an, đây là nước Mi-an.

 

Lúc mới khu với các , đây gọi là khu Doanh Mãn.

 

nên các may mắn là bất hạnh đây?"

 

Thẩm Kiều rít từng thu-ốc, khói trắng thổi quanh khuôn mặt những phụ nữ, khiến mấy sặc ho một trận.

 

“Khụ khụ..."

 

Trong đó một cô gái trông chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi nhịn giơ tay xua khói vài cái.

 

Thấy , Thẩm Kiều bỗng một tiếng, cô giơ tay bóp cằm cô gái đó, ép khuôn mặt đối phương về phía , :

 

“Các dường như vẫn nhận rõ thực tế!

 

Đến đây , thì hãy bỏ những suy nghĩ ngây thơ .

 

Ồ... tất nhiên, nghĩ các chắc cũng còn ngây thơ đến thế nữa."

 

dùng lực hất mặt cô gái , giọng điệu chút thương hại:

 

“Mạt thế đột ngột đến sớm khiến nhân tính xóa sạch , tồn tại trong một thế giới đen tối như , lẽ cũng là một loại may mắn?

 

Chỉ tiếc là..."

 

“Đã đến đây , thì hãy chuẩn tinh thần còn nữa .

 

ở mạt thế và ở đây cũng chẳng khác gì .

 

Không, ở đây lẽ còn tàn nhẫn hơn cả mạt thế..."

 

Cô gái mất trọng tâm ngã nhào xuống đất, cô giơ tay che gò má đỏ bừng của , dám phát thêm nửa điểm âm thanh nào.

 

Ánh mắt quyến rũ của Thẩm Kiều như như lướt qua gò má Tô Hề dời , cô tiếp tục :

 

“Biết ở đây các gọi là gì ?

 

Các gọi là lợn con, nếu còn giá trị lợi dụng, đến lúc đó chỉ kết cục là biến thành thịt lợn, lời đều hiểu rõ chứ?"

 

Những khác cũng vội vàng gật đầu theo, nhỏ giọng phụ họa :

 

... chúng !

 

Chúng nhất định sẽ ngoan ngoãn lời..."

 

...

 

đúng!

 

Chúng nhất định sẽ ngoan ngoãn lời!"

 

“..."

 

Thấy , Thẩm Kiều hài lòng gật đầu, ngón tay thanh mảnh b.úng tàn thu-ốc ấn tắt nó lên tường, đó cánh tay dài vươn chỉ Tô Hề:

 

“Cô, theo .

 

Những khác, bây giờ về ký túc xá nghỉ ngơi một đêm cho , ngày mai sẽ đến đào tạo các ."

 

Chương 870 Khu l.ừ.a đ.ả.o

 

“Ngẩn đó gì?

 

Đi theo !"

 

Thấy Tô Hề vẫn là một vẻ mặt ngây ngô, Thẩm Kiều kiên nhẫn vươn tay kéo cánh tay Tô Hề, tay thì dùng lực túm lấy tóc cô, cứng rắn lôi tuột cô ngoài.

 

Mấy phụ nữ khác tựa sát , Tô Hề với ánh mắt đầy vẻ đáng thương và may mắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1021.html.]

Trong tư tưởng của họ, gọi riêng ngoài như chắc chắn chuyện gì , may mà đối tượng là bản họ...

 

Tô Hề cứ như Thẩm Kiều lôi lôi kéo kéo đưa khỏi phòng, cùng cô đến nhà vệ sinh xa.

 

Trên hành lang, Thẩm Kiều túm tóc Tô Hề lôi ngoài miệng lẩm bẩm mắng mỏ:

 

“Nhìn một cái là là con lợn hoa thông minh lời!

 

Không thành thật thì để dạy cho cô thế nào mới là quy củ!

 

Đi theo !"

 

Khi qua cửa các phòng ký túc xá khác, những phụ nữ bên trong sớm thấy lạ nhưng hề ngạc nhiên, một ai ngoài dòm ngó tò mò hỏi han.

 

Những chuyện như đối với họ là chuyện thường ngày, thậm chí còn một âm thầm lộ biểu cảm xem kịch, hả hê nỗi đau của khác!

 

Có lẽ ở nơi mỗi đều khổ, nên họ mới thấy cái khổ tương tự kẻ khác chăng?

 

Loại tư tưởng vặn vẹo xâm thực phần lớn , khiến họ sớm đ-ánh mất tư duy vốn của con .

 

“Rầm!"

 

Tiếng động lớn vang vọng khắp hành lang.

 

Thẩm Kiều lôi Tô Hề thẳng nhà vệ sinh mạnh bạo đóng sầm cửa , đôi mắt liếc xung quanh, miệng đang lẩm nhẩm điều gì.

 

Vài phút , cô mới buông tay đang túm tóc Tô Hề .

 

“Phù..."

 

Chỉ thấy thần sắc Thẩm Kiều đột ngột đổi, đôi mắt của cô tràn đầy vẻ áy náy.

 

“Bây giờ cuối cùng cũng thể chuyện bình thường !

 

Tô tiểu mỹ nhân, nãy cô đau ?"

 

Nói đoạn, cô liền bước tới nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc của Tô Hề.

 

Sự chuyển biến đột ngột nếu đổi thành khác chắc chắn sớm ngớ , nhưng Tô Hề hề biểu hiện bất kỳ sự kinh ngạc nào.

 

“Không , chút đau đớn đáng gì, Thẩm tiểu thư tay nhẹ ."

 

Tô Hề tùy ý vuốt mái tóc dài của , từ trong gian lấy một sợi dây thun buộc gọn gàng những lọn tóc xõa lưng.

 

“Không ."

 

Thẩm Kiều tựa tường chút phiền muộn vò vò tóc, đôi lông mày liễu khẽ nhíu:

 

“Tiểu mỹ nhân, đây bảo cô tại ?

 

Trong tình huống đó cô nhất định thể thoát , và cũng là cách thoát duy nhất!

 

Bây giờ cô nếu còn , khó lắm!"

 

“Vậy lúc đó đưa cô rời , Thẩm tiểu thư tại rời ?"

 

Tô Hề thản nhiên trả lời, đồng t.ử thẳng mắt Thẩm Kiều, dường như thấu suy nghĩ trong lòng cô .

 

lý do của riêng thể rời , đến để thực hiện nhiệm vụ.

 

mỹ nhân cô thì khác, cô cần thiết bước vũng nước đục !"

 

“Nếu để Mục đầu cô ở đây mà thể cứu cô ..."

 

Không đợi Thẩm Kiều xong, Tô Hề ngắt lời cô .

 

“Mục Vũ Thần ở đây?"

 

“Ưm, đại ca bây giờ vẫn đang ở Hoa quốc, là mang trọng trách vai mà tới."

 

Nói đoạn, Thẩm Kiều liền theo thói quen lấy một điếu thu-ốc châm lửa, cô phả một vòng khói về hướng khác nơi Tô Hề đang :

 

“Tô mỹ nhân, nơi nơi gì trong lòng cô chắc rõ chứ?

 

Trước mạt thế quốc gia công tác phòng chống l.ừ.a đ.ả.o cho chúng , đối với các khu ở nước Mi-an, trong nước ai chẳng là thể tránh thì tránh."

 

 

Loading...