Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1052

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:49:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vết thương phụ nữ rõ ràng ít hơn nhiều so với đầu tiên, gương mặt cô non nớt, phần tóc mái bằng bẩn thỉu rủ xuống trán.”

 

“Trông cũng vài phần nhan sắc, thu xếp t.ử tế một chút chắc cũng khá kiếm tiền đấy.”

 

Ngô Vĩ bóp cằm cô gái tóc mái bằng, kéo đến mặt hỏi.

 

“Báo cáo ... Ngô, ... em... em là sinh viên đại học...”

 

Cô gái tuổi đời lớn, trông còn trẻ.

 

“Đã là từng học đại học, theo lý mà chắc hẳn nhiều ông chủ thích kiểu như cô mới đúng, tại chỉ tiêu đạt?”

 

Đối với những phụ nữ chút nhan sắc, vẫn sẵn lòng cho chút cơ hội.

 

cũng đồng nghĩa với việc cơ hội kiếm vật tư, đây đều là những công cụ kiếm tiền mà!

 

Tất nhiên, ở mạt thế thì biến thành công cụ kiếm tinh thể và tài nguyên.

 

“Em... em... bởi vì em ...”

 

“Chát!”

 

Đáp cũng vẫn là một cái tát.

 

Ngô Vĩ nhăn mũi, vẻ mặt hung ác :

 

“Cô ?

 

Rốt cuộc là cô là cô hả?”

 

“Em...”

 

Cô gái tóc mái bằng dám chuyện, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , ngoảnh mặt sang một bên.

 

“Anh Ngô, con ‘lợn hoa’ thực là mới đến cách đây lâu, cũng mới bắt về thôi.

 

Cấp thấy cô vài phần nhan sắc nên đào tạo gì nhiều trực tiếp lôi ngoài tiếp khách .

 

Ai ngờ con nhỏ trông thì ngoan ngoãn, thực chất bên trong cứng đầu lắm.

 

Chúng đ-ánh nhiều ăn thua, gương mặt chúng cũng thể hủy hoại , dù còn trông chờ nó để kiếm tiền mà.

 

Đây chẳng một nữa đạt chỉ tiêu, mới lôi cô đến đây để dạy bảo một chút.

 

Nghe năm nay tròn mười tám tuổi, tuổi còn nhỏ.”

 

Một tên lính gác cầm s-úng dài bước lên giải thích.

 

“Ồ?

 

Hóa là một khúc xương cứng ?

 

Tuổi còn trẻ hiểu chuyện gì cũng là bình thường, hì hì hì...”

 

Ngô Vĩ xong liền một tay giật phăng quần áo của cô gái, c-ơ th-ể cứ thế phơi bày trong khí.

 

C-ơ th-ể cô tuy hơn một chút, nhưng Tô Hề mẫn cảm ngửi thấy một mùi m-áu tanh thoang thoảng trong khí.

 

Nhìn kỹ , bộ quần áo vứt đất thấp thoáng những vệt m-áu.

 

Mà phần đùi của phụ nữ đó cũng dính đầy vết m-áu, rõ ràng là vẫn khô .

 

Tô Hề ngay lập tức hiểu điều gì đó...

 

đúng là cầm thú!

 

Không!

 

Cầm thú cũng bằng!

 

Đây mới chỉ là một cô bé mười tám tuổi thôi mà, lẽ cô bé một cuộc đời tươi .

 

Mặc dù trong mạt thế thể sống một cuộc sống mỹ, nhưng ít nhất cô bé nỗ lực để sống sót.

 

giờ đây...

 

Tô Hề nghĩ, cũng nỡ nghĩ tiếp nữa.

 

Ngô Vĩ dùng phương pháp tương tự buộc tóc cô gái mái bằng lên, đó cầm dùi cui điện bắt đầu châm lên .

 

“Xẹt xẹt xẹt...”

 

“Đẹp thì ích gì?

 

Ở chỗ đều là công cụ kiếm tinh thể thôi, cô còn thực sự coi là cái thá gì ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1052.html.]

Hắn c.h.ử.i rủa bắt đầu nới thắt lưng của , giọng điệu ác độc :

 

“Hôm nay lão t.ử sẽ dạy cho cô thế nào gọi là lời!”

 

đợi tiến gần, phụ nữ đó đột nhiên đổi trạng thái sợ hãi, uể oải lúc , đôi mắt cô đỏ rực, há miệng thật to nhắm thẳng tai Ngô Vĩ mà c.ắ.n mạnh một cái——

 

“Oái!!!

 

Con khốn !

 

Con đĩ mày tìm ch-ết !”

 

Tai Ngô Vĩ lập tức m-áu chảy đầm đìa, kêu t.h.ả.m một tiếng tung một cước đ-á văng cô gái , lực mạnh đến mức thậm chí còn giật đứt một nhúm tóc của cô .

 

“Ư...”

 

Cô gái hừ nhẹ một tiếng bắt đầu điên dại, cô :

 

“Lũ cầm thú các , giỏi thì g-iết , g-iết !”

 

Hóa dáng vẻ suy sụp lúc của cô đều là giả vờ!

 

nhẫn nhịn đến tận bây giờ, mục đích chính là để thể tự miệng c.ắ.n Ngô Vĩ một cái!

 

“Ngô Vĩ, đồ cặn bã, bại hoại nhà ngươi!

 

Ngươi sẽ ch-ết t.ử tế !

 

Bố đều ch-ết trong tay ngươi, ch-ết cũng kéo ngươi theo đệm lưng!”

 

Cô gái mạnh mẽ nhổ một ngụm m-áu lên mặt đất, trong đống m-áu đó thế mà lẫn nửa cái tai!

 

Cảnh tượng kinh hoàng như khiến tất cả mặt đều sợ khiếp vía, lũ lính gác xung quanh cũng biến cố bất ngờ cho ngây .

 

Sau sự kinh ngạc ngắn ngủi, mấy gã đàn ông lượt xông tới cầm dùi cui điện bắt đầu châm điện cô gái, và đ-ấm từng cú một .

 

“Các... các đừng g-iết cô , g-iết cô !

 

Tao tự tay hành hạ con khốn !

 

Tao sẽ khiến nó sống bằng ch-ết!”

 

Ngô Vĩ rống lên vì đau đớn, bàn tay che tai của dính đầy m-áu tươi.

 

“Anh Ngô, nhưng hiện tại ... chứ?

 

Thật sự cần chúng giúp ?”

 

Tên lính gác bên cạnh lo lắng hỏi, dù đây cũng là cấp của , bọn vẫn trách nhiệm.

 

“Không !”

 

Ngô Vĩ hung hãn :

 

“Nếu để tự tay tao giải quyết, tao sẽ nuốt trôi cơn ác khí !”

 

Hắn cũng là một kẻ tàn nhẫn, dù mất một nửa cái tai vẫn thể nhịn đau mà ngất .

 

Cô gái mái bằng sợi dây dài buộc tóc , c-ơ th-ể cô như một bao cát lơ lửng giữa trung đung đưa hai vòng, nhưng vì sự kéo căng đỉnh đầu mà cách nào ngã xuống .

 

“Bộp!”

 

Ngô Vĩ đ-ấm một cú bụng cô gái, nhạo một tiếng:

 

“Con khốn, lão t.ử cho mày c.ắ.n !

 

Lão t.ử hành hạ ch-ết mày mới lạ!”

 

“Bộp!

 

Bộp!

 

Bộp!”

 

Tiếp theo là từng cú đ-ấm liên hồi, coi c-ơ th-ể cô là một con .

 

“Ư... khụ khụ... phụt...”

 

Cô gái đ-ánh đến mức run rẩy, nước miếng ngừng trào từ miệng, phần bụng trần trụi cũng xuất hiện những mảng bầm tím lớn.

 

Tuy nhiên, những thứ vẫn là gì cả!

 

Ngô Vĩ đột nhiên âm hiểm, lệnh cho hai tên lính gác:

 

“Hai đứa bay, khiêng con khốn lên bàn cho tao, đó banh hai chân nó giữ c.h.ặ.t lấy!”

 

 

Loading...