Ôn Tả Đăng nhận lấy chén , ngần ngại nhấp môi thưởng thức một ngụm, tán thưởng :
“Quả nhiên cho tinh thần thoải mái hơn nhiều.
A Kiều, hôm nay đến việc gì?”
Biết rõ còn hỏi.
Thẩm Kiều mỉm thẳng dậy kéo Tô Hề đến mặt, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:
“Sếp chẳng đợi huấn luyện xong thì mang đến ?
Bây giờ mang đến cho sếp , lời hơn nhiều, nên nhanh ch.óng cho sếp xem qua.”
Nghe , Ôn Tả Đăng mới ngẩng mắt tùy ý liếc Tô Hề, đôi mắt như chim ưng đảo qua đảo một lượt đó khẽ gật đầu:
“Không tệ, rửa sạch sẽ trông xinh hơn nhiều.
Nếu đặt bên ngoài, ước chừng sẽ ít ông chủ giá mua cô .
Đáng tiếc, đáng tiếc thật... món hàng thế , dị năng giả cấp bậc , chút giữ cho riêng .”
Ngay cả dung nhan tuyệt mỹ như Tô Hề, trong miệng Ôn Tả Đăng cũng chẳng qua là một con heo con trông mắt hơn một chút, là công cụ kiếm tiền chút tác dụng mà thôi.
Cho dù cô là một dị năng giả cấp cao, đối với đối phương, cũng giống như con ch.ó Ngao Tạng quý giá , dù hiếm đến , cuối cùng cũng chỉ là một con ch.ó, là súc sinh.
“Sếp, nếu sếp thích thì chúng cứ giữ thôi ạ.
Dù cũng là trong lòng của Mục Vũ Thần , sếp giữ bên cạnh cũng thể trút giận bất cứ lúc nào đúng ạ?”
Nhìn ý định của Ôn Tả Đăng, Thẩm Kiều vội vàng lên tiếng phụ họa.
“Cô cũng vốn ham nữ sắc, cứ giữ bên cạnh e là bao lâu sẽ chán.”
Ôn Tả Đăng liếc Tô Hề một cái, sự kinh diễm trong ánh mắt hề giả tạo.
...
Cũng chỉ dừng ở sự kinh diễm mà thôi.
“Vậy sếp, ý của sếp là...?”
Đối với ý của Ôn Tả Đăng, Thẩm Kiều hiểu rõ lắm.
Ả và Ôn Tả Đăng quen cũng ngắn, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, ả vẫn thể nắm bắt ý tứ trong từng câu của đối phương.
“Đây là huấn luyện xong lời đúng ?”
Ôn Tả Đăng trả lời câu hỏi của Thẩm Kiều mà hỏi ngược ả.
“Vâng thưa sếp, khi đưa cô khỏi l.ồ.ng heo thì cả thoi thóp .
Cô chỉ cần để cô sống, gì cũng .
Ngay cả khi cô đang dùng tâm kế, thì bây giờ cũng tạo sóng gió gì lớn ạ.
Bởi vì đeo còng tay đ-á ức chế năng lượng cho cô , hiện giờ cô chẳng khác gì một phụ nữ yếu đuối bình thường, sếp thể yên tâm.”
Nói xong, Thẩm Kiều còn nhấc cổ tay Tô Hề lên cho Ôn Tả Đăng xem.
Lúc Tô Hề giống như một con ch.ó nhỏ ngoan ngoãn, theo yêu cầu của Thẩm Kiều.
“Ừm...”
Thấy , Ôn Tả Đăng hài lòng gật đầu:
“Được, cô lui xuống , để cô đây.”
“...
Sếp, chuyện ... lắm ạ?”
Tim Thẩm Kiều thót lên một cái, ả chút khó xử đối phương, lộ vẻ mặt lo lắng:
“Cho dù là con hổ cắt móng vuốt thì vẫn lo cô sẽ đột ngột chuyện gây tổn thương cho sếp, là cứ để ở đây canh chừng ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1101.html.]
Ban đầu dự định của Thẩm Kiều là chỉ đạo Tô Hề vài việc, để đối phương tin rằng huấn luyện xong là .
ả ngờ, Ôn Tả Đăng mà trực tiếp bảo ả rời ?
Trước đây những chuyện như thế đều là ả ở bên cạnh quan sát, đây là đầu tiên đuổi ả .
Biến cố bất ngờ khiến Thẩm Kiều chút luống cuống, ả chỉ thể cố gắng bình tĩnh tìm cách.
“Không cần , đ-á ức chế năng lượng đeo , cô còn thể dựa cái gì mà hại ?
Hay là A Kiều, cô cảm thấy một đàn ông như đ-ánh nổi một phụ nữ yếu đuối ?”
Thần sắc Ôn Tả Đăng trở nên sắc lẹm, giọng điệu mang theo một chút vui, ánh mắt Thẩm Kiều cũng mang theo vẻ dò xét.
Chương 938 Giao dịch
“Không... , thuộc hạ dám.”
Thẩm Kiều cung kính cúi , đầu cúi thấp.
“Thuộc hạ chỉ là quá lo lắng cho sự an nguy của sếp nên mới...”
“Được , chỉ đùa chút thôi mà, đừng căng thẳng thế.”
Ôn Tả Đăng đỡ Thẩm Kiều dậy, ông đổi sang dáng vẻ ôn hòa :
“Cô lui xuống , nếu việc sẽ gọi cô, cô cứ đợi ở cửa là .”
“Rõ, thưa sếp.”
Bất đắc dĩ, Thẩm Kiều chỉ thể gật đầu đồng ý, xoay phía cửa.
Khi ngang qua cạnh Tô Hề, ả bóp nhẹ ngón tay Tô Hề một cái, lực mạnh.
Tô Hề hiểu ngay, đây là ám hiệu của hai , ả đang nhắc nhở cô nhất định chú ý an .
“Loảng xoảng...”
Cửa đóng , trong phòng chỉ còn Tô Hề và Ôn Tả Đăng hai .
Ngay khi Ôn Tả Đăng đang đầy hứng thú chằm chằm Tô Hề chuẩn lên tiếng thì Tô Hề lên tiếng một bước.
“Ông Ôn, đúng...
Hắc lão bản, gặp riêng ông như thế từ lâu .”
“Ồ?
Cô gặp riêng từ lâu ?”
Ôn Tả Đăng mím môi mỏng, ánh mắt Tô Hề mang theo một chút trêu đùa.
Thú vị thật, đây là đầu tiên ông thấy phụ nữ dám chuyện với ông như .
Những thể đưa đến căn phòng đây, là dọa cho khiếp vía huấn luyện kỹ càng thì cũng là những kẻ nịnh bợ ông để ôm đùi.
Chẳng lẽ Tô Hề , thuộc loại thứ hai?
“ , gặp ông từ lâu .
Hắc lão bản, ông thù với nhà họ Mục, cũng thù với Mục Vũ Thần, mà , là phụ nữ duy nhất từng quan tâm, cho nên ông thông qua để báo thù nhà họ, đúng ?”
Tô Hề nhanh chậm , đối mặt với Ôn Tả Đăng thường xuyên ở vị trí cao, tay nhuốm đầy m-áu tươi mà cô cũng hề khép nép.
“Hì hì...
Đây chính là cái gọi là huấn luyện xong của Thẩm Kiều ?”
Ông dường như tức giận, giọng điệu mang theo vẻ vui nồng đậm.
Chỉ trong chớp mắt, Ôn Tả Đăng vọt đến mặt Tô Hề, nheo mắt giơ tay bóp lấy cằm cô.
“Xem Thẩm Kiều đối xử với cô tệ nhỉ, mà còn để cô sức lực chạy đến đây thách thức !”