“Suốt quãng đường hai thêm một câu nào nữa.”
“Phù...”
Hít một thật sâu, về đến biệt thự Thẩm Kiều tức giận hất Tô Hề , khoanh tay cô một cách đầy ý nhị:
“Được lắm, lắm...
Cô bản lĩnh nhỉ?
Trước đó là chỉ dùng tinh hạch để trao đổi, cô để trúng độc luôn thế!
Hơn nữa Hắc lão bản , thứ độc còn là do cô chủ động yêu cầu ông đưa cho?”
Tô Hề tiên lắc lắc chiếc còng tay ức chế năng lượng tay , hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Có thể mở cái thứ cho ?
Đè lên cổ tay đau quá trời luôn nè~”
“Cô...”
Thẩm Kiều bất đắc dĩ đỡ trán:
“Được , , mở cho cô .”
Ả đến mặt Tô Hề mở còng tay , đó mới dịu giọng :
“Cho dù là để chiếm lấy lòng tin của Hắc lão bản, cô cũng nên như ...
Haz, cô thế nào mới đây.”
Tô Hề cho là đúng nhún nhún vai:
“Yên tâm , trong lòng tự tính toán.
cô quan tâm , nhưng tình hình lúc đó, cách nhanh nhất để lấy lòng tin của ông cũng chỉ cách thôi.”
“Vậy cô định thế nào để gom đủ năm trăm viên tinh hạch mỗi tuần?”
Thấy Thẩm Kiều thắc mắc, Tô Hề mỉm trả lời:
“Năm trăm viên ... đơn giản ?
Động tay một chút là ngay mà.”
“...
Được thôi!”
Thẩm Kiều thực sự trả lời lời của Tô Hề thế nào, lẽ tài giỏi thì việc đ-ánh tinh hạch đều tính bằng đơn vị hàng trăm chăng.
“Vậy sẽ sắp xếp cho cô cái danh nghĩa đội trưởng đội ngoài nhé, Hắc lão bản bảo cứ cho cô một chức vụ nhỏ , để thuận tiện cho cô thể tự do .”
“Được, từ ngày mai ở ?
Ở cùng cô, là về ký túc xá?”
“Cô về ký túc xá ở tiếp, hai chúng ở cùng sẽ khiến nghi ngờ, tấm thẻ cô cầm lấy.”
Thẩm Kiều lấy từ trong cổ áo một chiếc huy hiệu in chữ “Doanh” đưa cho Tô Hề.
“Cái là...?”
“Cô chỉ cần cầm tấm thẻ , khu công nghiệp sẽ ai ngăn cản nữa.”
Nhận lấy huy hiệu, Tô Hề gật đầu:
“Được, về ký túc xá .”
“Nhớ kỹ, chuyện ở đây với bất kỳ ai, ai cũng .
Trần Nhược Linh và Vương Giai Di sắp xếp đến ký túc xá nơi cô ở , đương nhiên, cô cũng đừng với hai họ.”
Thẩm Kiều dặn dò xong việc, lúc mới đưa Tô Hề về ký túc xá nữ.
Bây giờ đang là buổi trưa, là thời gian nhân viên ký túc xá đều về nghỉ ngơi.
Đẩy cánh cửa ký túc xá , lúc vài đang ăn cơm trong phòng.
Đồ ăn đơn giản, chỉ là một miếng bánh bao nhỏ khô khốc và vài miếng dưa muối.
Có dưa muối để ăn là vì phụ nữ đó tuần thành tích tệ, cho nên mới nhận thêm mấy cọng dưa muối.
Còn những khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1103.html.]
E là chỉ cháo loãng thấy hạt gạo để lót .
Trong khu công nghiệp nơi cung cấp nước riêng biệt, nơi đó do các dị năng giả hệ Thủy hợp thành.
Vì , dị năng giả hệ Thủy ở đây sống cũng đến nỗi quá gian nan, dù đây cũng là một công việc cố định, thể đảm bảo cho họ ch-ết đói, ngược đãi trong khu công nghiệp.
“Tô... cô Tô!!!
Cô về ?
Cô chứ!”
Người đầu tiên lao tới là Vương Giai Di, lúc Tô Hề về cô vặn định mở cửa vệ sinh.
Ký túc xá nữ nhà vệ sinh riêng, tất cả thống nhất vệ sinh trong một nhà vệ sinh lớn, nước cũng vô cùng hạn chế.
“Ừ, về .”
Tô Hề đến bên giường của xuống, vốn dĩ mang theo thứ gì đến, cho nên giường cũng sạch sẽ y như lúc cô mới đến.
“Cô Tô, đám đó khó cô ?
... ...”
Vương Giai Di thôi, ánh mắt cô Tô Hề đầy vẻ tự trách và đáng thương.
“Cô gì?”
Nghiến răng một cái, Vương Giai Di chạy đến bên cạnh Tô Hề nắm lấy tay cô kiên định :
“Cô Tô cô yên tâm, bất kể cô trải qua những gì, đều sẽ về phía cô!
Bất kể khác gì, tuyệt đối sẽ tin tưởng cô!”
“Hửm?”
Tô Hề nhướn mày, nghi ngờ :
“ trải qua những gì?
Còn nhất định sẽ tin tưởng ...
Cô tưởng ?”
“Thì là... thì là...”
Vương Giai Di ấp úng hồi lâu mới :
“ cô... cô Hắc lão bản của khu công nghiệp quy tắc ngầm !
Không chỉ quy tắc ngầm, còn lột sạch quần áo mặt nhốt l.ồ.ng heo dìm hầm nước...
Cô Tô, ... nhắc chuyện buồn của cô, nhưng sự , cô vạn đừng nghĩ quẩn, sống tiếp mới là quan trọng nhất!”
“Cái gì?”
Tô Hề tựa giường bất đắc dĩ đảo mắt một cái:
“ quy tắc ngầm mà chính ?
Cô những chuyện từ ai thế?”
“Ký túc xá chúng mấy ngày mới đến, là cô tận mắt thấy.
Cô lúc đó đưa đến khu vườn của cấp cao tham gia cuộc họp gì đó, đó liền thấy cô đưa biểu diễn...”
Chẳng trách Vương Giai Di bằng ánh mắt kỳ lạ như , còn tràn đầy sự thương hại, hóa sự việc thêu dệt đến mức ?
Quy tắc ngầm cái gì!
Lột sạch quần áo biểu diễn cái gì!
Dìm l.ồ.ng heo thì là thật, dù cô cũng chịu ít khổ cực.
những lời đồn đại khác rốt cuộc là từ mà ?
Tô Hề khỏi chút tò mò, cô dường như thù oán gì với khác, tại hủy hoại danh tiếng của cô như .
Mặc dù danh tiếng trong sạch là thứ vô dụng nhất trong cái khu công nghiệp l.ừ.a đ.ả.o , nhưng vô duyên vô cớ thêu dệt tin đồn, Tô Hề vẫn cảm thấy vui!
Chương 940 Phát tán tin đồn
Rốt cuộc là ai?
“Cô cho cô những chuyện là bạn cùng phòng mới của chúng ?”