Thấy , Ôn Tả Đăng hài lòng gật đầu:
“Tô Hề, tính tình Bayberry là đó, chủ yếu vẫn là quá lo lắng cho sự an nguy của nên mới cẩn thận hơn chút, cô cần để tâm.
Hiện tại cô là phó thủ của khu vực, chúng đương nhiên là cùng một con thuyền, chuyện gì thể tìm Bayberry bàn bạc.
Vị trí của Thẩm Kiều tạm thời giao cho cô tiếp quản, những hạng mục cô phụ trách ước chừng cô vẫn thể thích nghi ngay , nên cứ để Bayberry giúp cô cùng xử lý ."
“Vâng thưa ông chủ, vấn đề gì, Tô Hề rõ."
Tô Hề rũ mắt liếc Thẩm Kiều đang bò đất ngất lịm, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Thần trí Thẩm Kiều vẫn còn tỉnh táo, cơn đau truyền tới từ l.ồ.ng ng-ực khiến cô thể ngất ngay lập tức.
Có lẽ sẽ thắc mắc, tại cô đ-âm xuyên tim mà vẫn còn sống?
Câu trả lời đương nhiên là, nhát kiếm của Tô Hề đ-âm chệch, hề tổn thương đến tim.
Cô ngước lên Tô Hề, đôi môi mấp máy...
Khoảnh khắc , ánh mắt Thẩm Kiều cô giống như đầu tiên Tô Hề , trong mắt chứa đựng những cảm xúc khiến tài nào thấu.
Bayberry thấy chính là cảnh tượng , dáng vẻ tuyệt vọng và bất lực đó của Thẩm Kiều.
Đến lúc , cuối cùng tin lời giải thích của Tô Hề.
Xem Tô Hề thật sự vì hận thù lăng mạ mà báo thù Thẩm Kiều, cho nên mới tay tàn nhẫn như thế.
“Đi thôi ngài Bayberry, hôm nay cùng an bài kẻ phản bội ?"
Tô Hề tới mặt Thẩm Kiều, tùy ý xách vắt lên cánh tay, cứ như tốn chút sức lực nào mà xách Thẩm Kiều như xách một món đồ.
“Không , hôm nay , còn việc khác xử lý, đến lúc đó cô chỉ cần cho cô nhốt cô ở là , lúc nào rảnh sẽ qua xem."
Nghĩ thông suốt , Bayberry cũng còn giám sát Tô Hề nữa, suy cho cùng ai cũng bận rộn, ai rảnh mà ngày ngày canh chừng một phụ nữ.
“Không đến ?"
Tô Hề vẻ mặt khoa trương, che miệng :
“Ái chà, chẳng ngài Bayberry là quan tâm đến an nguy của ông chủ nhất , là mới để mắt cho kỹ chứ, thể mặc kệ ~"
Cô câu chính là cố ý, cố ý kích thích tâm lý đối phương.
“Không !"
Chương 964 Nguyên là kế hoạch
“Không thật ?"
Thấy giọng điệu phần tức tối của Bayberry, Tô Hề tiếp tục trêu chọc:
“Vạn nhất chuyện gì với ông chủ, đến lúc đó chịu trách nhiệm đó nha~"
Giọng điệu cô đáng ghét vô cùng, mà Bayberry chỉ thấy gân xanh trán giật liên hồi...
“Được , nãy nghi ngờ cô nên cô thù dai !
là chỉ kẻ tiểu nhân và phụ nữ là khó dạy bảo nhất, lòng quá hẹp hòi.
rảnh sẽ tới, cũng tạm thời nghi ngờ cô nữa, ?"
Đến lúc , nếu Bayberry còn Tô Hề đang cố ý buồn nôn thì quá ngu ngốc .
“Đa tạ sự tin tưởng của phó thủ Bayberry."
Tô Hề chắp tay.
“Khụ... khụ khụ...
Các , các sẽ kết cục !"
Đột nhiên, Thẩm Kiều đang mặt đất trừng mắt hung ác hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1132.html.]
“Cô vẫn còn sức để nguyền rủa Thẩm Kiều?"
Bayberry từ cao xuống Thẩm Kiều.
“Nếu... nếu Tô Hề cô phản bội , báo tin cho các .
Khụ khụ...
Các nghĩ... chỉ dựa các mà thể phát hiện... phát hiện ?"
Nghe , Bayberry nhạo:
“Cô nghĩ là sự giúp đỡ của cô thì gì chứ?
cho cô Thẩm Kiều, hai chúng đấu đ-á với lâu như , cô là hạng gì, lẽ nào còn rõ ?"
“Anh... rõ cái gì?"
Thẩm Kiều yếu ớt hỏi .
“Tự nhiên là... cái cô cần quản!"
“Được , dây dưa với một kẻ phản bội gì?
Chẳng còn việc quan trọng phó thủ Bayberry?"
Thấy Thẩm Kiều dường như tức giận đến mức sắp ngất , Tô Hề lúc mới thong thả lên tiếng ngắt lời.
“Ừm, phiền cô Tô 'chăm sóc' kẻ phản bội cho nhé!"
“Hì hì, đây~"
Tô Hề khẽ một tiếng, khóe miệng lộ một nụ kín đáo.
Cô khẽ gật đầu với Ôn Tả Đăng nhanh ch.óng rời khỏi chỗ đó, về phía căn biệt thự của Thẩm Kiều.
Tất nhiên, từ bây giờ, căn biệt thự là của Tô Hề ...
————
Trên đường về, Tô Hề chạy như bay.
So với vẻ bình thản lúc , hiện tại cô phần nôn nóng hơn.
Cô một tay giữ lấy Thẩm Kiều, đôi mắt thỉnh thoảng xuống đ-ánh giá, sợ lỡ tay mà ch-ết thật trong lòng .
“Cố gắng lên, nhất định trụ vững đó, Thẩm Kiều!"
Tô Hề thầm cầu nguyện trong lòng, chân như gió, nhanh ch.óng về biệt thự.
Mười lăm phút , trong biệt thự của Thẩm Kiều——
“Nào, xuống, uống cái !"
Tô Hề vung tay một cái, đầu tiên là bố trí một lớp linh khí bảo vệ thể cách tuyệt thần thức xung quanh biệt thự, đó mới cẩn thận đặt c-ơ th-ể Thẩm Kiều nhẹ nhàng lên giường.
Cô cầm một viên thu-ốc, bưng một ly nước trắng đưa tới mặt Thẩm Kiều sắp hôn mê.
“Khụ... khụ khụ..."
Thẩm Kiều với khuôn mặt tái nhợt ho khan vài tiếng, đôi môi còn chút huyết sắc, trán đầy mồ hôi lạnh, trông vô cùng yếu ớt.
Lần cô thương nhẹ, thể gượng tới tận bây giờ ngất là giới hạn.
Cô nỗ lực dậy, nhưng c-ơ th-ể còn chút sức lực nào.
Tô Hề đổi thái độ lạnh lùng ban nãy, ôm lấy cô lòng, nhét viên thu-ốc miệng Thẩm Kiều, từng ngụm từng ngụm nhỏ đút nước cho cô.
Hai vốn dĩ còn đang giương cung bạt kiếm lúc nãy, giờ đây nương tựa , còn bầu khí đối lập đó.
Nếu Bayberry lúc đột ngột ghé thăm, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm.