Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1180

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:03:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“So với còng tay tay, sợi dây thừng ở cổ chân rõ ràng dễ cởi bỏ hơn.”

 

Tốn ít sức lực, Tô Hề nín một cuối cùng cũng cởi bỏ dây thừng ở cổ chân.

 

Sau đó cô dựa sức lực của đôi chân phấn đấu đạp mạnh lên .

 

Mặc dù nhanh bằng dùng hai tay chèo lái, nhưng dù c-ơ th-ể cũng đang nổi lên...

 

Cảm giác khí trong l.ồ.ng ng-ực ngày càng ít, sức lực chân cũng ngày càng yếu, dường như sắp trụ vững nữa.

 

Trong một lúc hốt hoảng, Tô Hề suýt chút nữa mất hết sức lực.

 

Cô nghiến răng, mạnh mẽ c.ắ.n rách đầu lưỡi của , cơn đau ập đến, mùi m-áu tanh lan tỏa khắp khoang miệng, khiến đại não vốn chút hỗn loạn lập tức tỉnh táo hơn nhiều.

 

Còn thiếu một chút, chỉ còn một chút nữa thôi......

 

“Ào..."

 

“Hù... hù... hù..."

 

Cuối cùng, Tô Hề cuối cùng cũng nổi lên khỏi mặt nước!

 

những đám mây nơi chân trời, hít một thật sâu khí trong lành, giống như một con cá sắp ch-ết khát cuối cùng cũng trở về với biển cả.

 

Mái tóc màu đỏ rực dính c.h.ặ.t da đầu, má, che khuất trán và mắt cô, nhưng điều ngăn cản việc cô thấy ánh sáng trở !

 

Cô... sống sót !

 

Niềm vui tái sinh Tô Hề mất cảnh giác, cô cẩn thận chỉ để lộ một cái đầu mặt nước để quan sát xung quanh.

 

Cách vài mét một con tàu lớn nhỏ, đây chắc hẳn là nơi bọn Thẩm Kiều đang lúc nãy.

 

“Thẩm Kiều, cô điên !

 

Cô cứ thế mà ném cô xuống ?

 

Đến lúc mất con tin chúng lấy gì để uy h.i.ế.p Mục Vũ Thần!"

 

Giọng điên cuồng của Byron truyền đến, giận dữ quát mắng Thẩm Kiều.

 

“Hì hì hì, bây giờ sợ ?

 

Lúc nãy khi đưa Tô Hề cho Ôn Tả Đăng hưởng dụng nghĩ đến việc sẽ xảy vấn đề ?

 

Byron, chiêu tiêu chuẩn kép chơi thật đấy!"

 

Giọng quen thuộc mà kiều mị truyền đến, Thẩm Kiều khôi phục dáng vẻ lúc , cô uể oải tựa lưng ghế nghịch ngợm móng tay.

 

“Cô!

 

báo cho sếp ngay đây!

 

Cô cứ đợi đấy cho !"

 

Nói xong, Byron liền tức giận bỏ ...

 

Xem vị trí lúc nãy họ chính là boong tàu, còn Ôn Tả Đăng thì ở trong cabin.

 

Chương 1005 Đại sự

 

“Lạch cạch lạch cạch lạch cạch..."

 

“Rầm!"

 

Là tiếng cửa đóng sầm .

 

Tô Hề gắng gượng bơi đến cạnh tàu, tựa phía mạn tàu, hiện tại cô mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, cô cần tìm một điểm tựa chân để nghỉ ngơi một lát.

 

Tất nhiên, việc quan trọng nhất hiện giờ là nhanh ch.óng rời khỏi đây, Tô Hề hiểu rõ, nhưng cô thể ngay lập tức.

 

Một là vì hai tay còn còng tay đ-á ức chế năng lượng khóa c.h.ặ.t thể hành động, thể lực cũng chút theo kịp; hai là để đề phòng Ôn Tả Đăng phát hiện bắt trở một nữa.

 

Thông qua cuộc trò chuyện lúc nãy khó để , Byron tìm Ôn Tả Đăng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1180.html.]

Không ngoài dự đoán, chỉ trong vài phút nữa đối phương sẽ xuất hiện trở boong tàu.

 

Nếu lúc mạo hiểm bỏ chạy khỏi cạnh tàu, e rằng bơi mấy bước đến boong tàu phát hiện.

 

Cho nên...

 

Tô Hề thể mạo hiểm như !

 

Lưng tựa mép đáy tàu, chỉ để lộ nửa cái đầu để đảm bảo mũi thể thở bên ngoài.

 

Nhờ lực đẩy của nước, Tô Hề nhấc hai tay lên bắt đầu quan sát chiếc còng mặt.

 

Nếu Thẩm Kiều lên kế hoạch từ , cô cố ý thả , chiếc còng tuyệt đối sẽ kẽ hở để mở !

 

Hồi tưởng những ngày chung sống với Thẩm Kiều, Tô Hề cẩn thận quan sát từng chi tiết của chiếc còng, sợ bỏ lỡ điều gì.

 

“Thẩm Kiều!"

 

“Rầm!"

 

Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên, chắc là cửa tàu ai đó đạp văng .

 

“Cô đang cái quái gì thế, Byron hết , cô thực sự ném cô ?"

 

Giọng gần, Tô Hề ngay lập tức nhận đang chính là Ôn Tả Đăng.

 

“Vâng, ném cô xuống biển ."

 

Giọng dửng dưng của Thẩm Kiều truyền đến, cô dường như bận tâm đến việc ch-ết một con tin.

 

“Thẩm Kiều, cô đúng là điên !"

 

Ôn Tả Đăng tức giận gầm lên với bên cạnh:

 

“Tìm cho !

 

Hôm nay nhất định tìm cho !"

 

“Cộp cộp cộp..."

 

Tiếng giày cao gót vang lên, Thẩm Kiều dường như dậy từ ghế đến mặt Ôn Tả Đăng.

 

“Ông Ôn, hiện tại còn thể tôn xưng ông một tiếng sếp là nể mặt ông lắm !

 

Trước đây vì yêu cầu của cấp lời ông rắp rắp, vả còn ơn cứu mạng với ông, ít nhiều ông cũng cân nhắc đề nghị của .

 

bây giờ khác , hiện tại là kết nối quan trọng nhất, tuyệt đối cho phép ở giữa xảy bất kỳ, dù chỉ là một chút vấn đề nào!"

 

“Không cho phép xảy một chút vấn đề?"

 

Ôn Tả Đăng lạnh thành tiếng:

 

“Cái mà cô cho phép xảy vấn đề chính là thông qua sự đồng ý của mà ném con tin duy nhất thể lấy xuống biển ?

 

Thẩm Kiều, đây bao giờ phát hiện ngang ngược như !"

 

vốn dĩ vẫn ngang ngược như thế mà, chẳng lẽ tâm phúc Byron bên cạnh ông phát hiện ?"

 

Thẩm Kiều nhếch đôi môi đỏ mọng, cô tiếp tục :

 

“Ông Ôn, đây là kế hoạch mà chúng dày công chuẩn từ lâu, để thể tiêu diệt nhà họ Mục và các thế lực cảnh sát còn sót trong nước, chúng bỏ bao nhiêu tâm huyết, trong lòng ông là rõ nhất đúng ?

 

Đừng tưởng trong lòng ông đang nghĩ gì!

 

Để báo thù nhà họ Mục, ông lấy Tô Hề b-ia đỡ đ-ạn để t.r.a t.ấ.n bọn họ cả về tinh thần lẫn thể xác.

 

ông như sẽ kèm với rủi ro lớn thế nào ?

 

Chuyện hệ trọng, tuyệt đối cho phép bất trắc xảy , đặc biệt là ông, Ôn Tả Đăng.

 

Đừng để tình cảm xen việc công, đem tư tâm của trộn lẫn nhiệm vụ.

 

Lần giao dịch , chúng lấy đại cục trọng!"

 

 

Loading...