“Anh... chuyện chính sự !
Đừng quấy rối...”
Tô Hề lắp bắp, chút ngọng nghịu gạt bàn tay rõ khớp xương mắt .
“Xin , nhất thời nhịn .”
Mục Vũ Thần cũng lúng túng, tự nhiên thu tay về tiếp tục :
“Cũng may Thẩm Kiều phát hiện kịp thời, cô suýt chút nữa để lộ bản để truyền tin tức cho , thế nên định kế tọa kế.
Hiện tại Ôn Tả Đăng vẫn cho rằng chúng rõ phận của Thẩm Kiều, lầm tưởng Thẩm Kiều là của bọn chúng, mà chúng tưởng Thẩm Kiều là của , cho nên bọn chúng định giả vờ dùng Thẩm Kiều nội gián để dụ chúng , cuối cùng bắt gọn tất cả.
Còn ...”
Anh mỉm bí hiểm:
“Dĩ nhiên là kế trong kế trong kế, cho lão một vố bọ ngựa bắt ve sầu hoàng tước theo , chậu úp bắt rùa!
Khi bọn chúng tự phụ tưởng rằng thể thao túng chúng , thì Ôn Tả Đăng thua .
Chúng sẽ nội ứng ngoại hợp với Thẩm Kiều, bóp ch-ết bộ giao dịch !”
Hại não, quá hại não ...
Tô Hề đây chỉ thấy tình tiết hại não như trong phim ảnh, điệp trung điệp trung điệp đều xuất hiện , ngờ còn là cú lật kèo ba lớp, đấu trí lẫn .
Nếu như , điều đó nghĩa là Thẩm Kiều tạm thời an ?
một khi hai bên giao chiến, đám đó chắc chắn sẽ phát hiện vấn đề của Thẩm Kiều, lúc đó cô vốn ở gần địch nhất sẽ trở thành con tin thực sự, tính mạng khó bảo .
“Rốt cuộc nội gián là ai, bây giờ các rõ ?”
Tô Hề hỏi.
“Ừm, chúng mới , cho nên hề tiết lộ bất kỳ kế hoạch lớp thứ ba nào cho , thông tin báo cáo về khu căn cứ vẫn là phiên bản kế hoạch thứ hai.
Người chính là...”
Chương 1010 Không gian đổi
Là ai?
Tô Hề trừng lớn mắt chằm chằm miệng Mục Vũ Thần, chờ đợi thốt đáp án.
“Em chắc cũng từng gặp Hề Hề, cô là...”...
“Hả?
Hóa là !
Cái em thật sự ngờ tới...”
Tô Hề cau mày trả lời:
“Số gặp mặt nhiều, ngờ cũng là cảnh sát.”
“Ừm, điểm chúng cũng ngờ tới.
Dù vùng và vùng với chỉ mật danh, hề quen và cũng sự giao tiếp trực tiếp.
Tất cả vùng đều chỉ đối ứng với một cấp của họ, ngay cả chúng cũng cách nào .
Haizz...”
Nghe Mục Vũ Thần giải thích, Tô Hề hiểu nửa vời gật gật đầu:
“ lúc đó Thẩm Kiều ?
Một khi bọn chúng phát hiện Thẩm Kiều thực chất là của phía cảnh sát, e là sẽ giận quá hóa liều mà định ch-ết cũng kéo theo đệm lưng.”
Điều Tô Hề lo lắng thực chất cũng chính là điều Mục Vũ Thần lo lắng, cách nào đảm bảo tuyệt đối an tính mạng cho Thẩm Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1186.html.]
“Điểm ... sẽ cố hết sức Hề Hề , sẽ để đồng đội của hy sinh như .”
“ mà... ngay cả cũng chính sách ứng phó rõ ràng đúng ?
Vậy chứng tỏ Thẩm Kiều cô nguy hiểm!”
Không Tô Hề nghĩ quẩn, mà là Thẩm Kiều thực sự cứu cô một mạng, cô thể cứ thế giương mắt đối phương rơi cảnh hiểm nghèo.
“Làm nhiệm vụ là sẽ kèm với rủi ro, Hề Hề, điểm em nên rõ hơn ai hết.
Chúng chỉ thể dốc sức bảo vệ cô , tối đa hóa việc thành nhiệm vụ.”
“Em nhất định cứu cô .”
Tô Hề cau mày :
“Kế hoạch định lúc nào?”
“Hậu duệ, chúng định ngày sẽ lên đường đến địa điểm nhiệm vụ, vị trí là ở một bến cảng, chúng sẽ bao vây và mai phục sẵn ở đó.
Dĩ nhiên, sự mai phục chỉ là lớp thứ nhất, là diễn cho đối phương xem.
Dù trong mắt bọn chúng vẫn cho rằng phía chúng nhận tin tức giả từ nội gián.
Chúng kế tọa kế thêm lớp mai phục thứ hai, đợi đến khi đối phương tưởng thắng lợi trong tầm tay thì lớp mai phục thứ hai sẽ xuất hiện bao vây bọn chúng, đ-ánh cho bọn chúng trở tay kịp.”
Mục Vũ Thần giảng giải đơn giản kế hoạch đại khái cho Tô Hề, mục đích là để cô yên tâm.
“Được, ngày em cùng các .”
“ vết thương của em vẫn lành, Hề Hề, em cứ ở đây an tâm dưỡng thương, hứa với em, nhất định sẽ mang Thẩm Kiều nguyên vẹn trở về cho em.”
Vì lo cho Tô Hề, nên Mục Vũ Thần để cô mạo hiểm.
“Em nhất định , em còn những khác cần cứu, Mục Vũ Thần... em , đừng cản em ?”
Đôi mắt Tô Hề mở to, trong con ngươi đen láy ánh lên những tia sáng lấp lánh, khiến nỡ từ chối.
Đặc biệt là Mục Vũ Thần, chỉ cần vài câu của Tô Hề là sẽ nhịn mà thỏa hiệp.
“Được ... thật là hết cách với em.”
Mục Vũ Thần thở dài nuông chiều :
“ em hứa với , rời khỏi tầm mắt của .
Vết thương em vẫn hồi phục cần tĩnh dưỡng, thể để thương thứ hai.”
“Được ~ em sẽ cứ theo , tuyệt đối để xảy chuyện gì!”
Tô Hề đưa ba ngón tay lên thề với trần nhà, cứ như sợ đối phương giây sẽ đổi ý .
“Vậy hai ngày em cứ nghỉ ngơi cho , còn việc ngoài bận rộn, nếu em thấy khỏe nhu cầu gì cứ gọi là , ngoài cửa trực.”
Khi chuyện với Tô Hề, giọng của Mục Vũ Thần vẫn luôn dịu dàng như .
“Vậy hiện tại chúng đang ở ?”
“Ở một biệt thự xa mục đích đến, cũng là điểm dừng chân tạm thời của chúng , em cứ yên tâm.”
Mục Vũ Thần đáp.
“Được, bận việc , chuyện gì em sẽ gọi .”
Sau đó Mục Vũ Thần dặn dò Tô Hề đủ điều hồi lâu mới rời .
Tô Hề trong chăn bắt đầu hồi tưởng các chi tiết khi tiếp xúc với Thẩm Kiều, thực cô nên phát hiện sớm hơn mới .
Trong ngục nước, ánh mắt phức tạp đó của Thẩm Kiều, mỗi mở miệng đều mang ẩn ý khiến đoán , dường như đều là với cô rằng, cô nỗi khổ tâm...
thể thấu hiểu!