Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1204

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:06:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bịch...”

 

Một thoáng sơ hở, Tô Hề liền mất trọng tâm ngã nhào xuống đất.

 

C-ơ th-ể thực sự quá yếu!

 

Yếu đến mức dường như chỉ một cơn gió cũng thể thổi bay, huống chi là cú đ-á dùng hết sức bình sinh của Diệp Tư Vũ - vốn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa từ bé!

 

Tô Hề ôm lấy m-ông ngã đau, lúc đất thậm chí còn thấy cộm đến khó chịu.

 

Trên c-ơ th-ể cô chẳng nổi mấy lạng thịt, g-ầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương.

 

Nghĩ cũng , quanh năm ngược đãi, ăn no mặc ấm còn việc đồng áng, tuổi chính là lúc đang tuổi ăn tuổi lớn, cô lấy sức lực to lớn ?

 

Thêm đó, Diệp Tư Vũ căn bản thèm lo lắng nhiều đến thế, cô chỉ nghĩ đến việc cướp về tay , còn trong tay xảy vấn đề gì , sức khỏe thế nào, điều đó thì liên quan gì đến cô ?

 

sẽ quan tâm đến sự sống ch-ết của khác, càng thể cẩn thận nâng niu lão giả .

 

nếu xảy vấn đề, lúc đó cứ đổ hết lên đầu con nhỏ quê mùa đối diện là xong.

 

Nghĩ , Diệp Tư Vũ gắng sức lôi lão giả vứt sang một bên gốc cây lớn, bản thì thở “hộc hộc” mấy dài.

 

Đợi đến khi cô kỹ dung mạo đối phương mới phát hiện, hóa chính là đại hân giới y học Trần Đức Dương, lừng lẫy danh tiếng ngay cả trong giới thượng lưu!

 

Lần khiến cô mừng rỡ điên , rằng một phần sản nghiệp trong nhà liên quan đến y học, nếu thể bắt quàng quan hệ với , địa vị của cô sẽ càng thêm vững chắc!

 

Chẳng trách trong lòng luôn một giọng ngừng thúc giục cô , như thể ở đây sự vật gì cực kỳ quan trọng .

 

Diệp Tư Vũ từ nhỏ cảm thấy khác biệt với thường, vận may của cô dường như đặc biệt .

 

Mặc dù gia đình xuất và địa vị gốc ban đầu , nhưng cô luôn cảm thấy trong c-ơ th-ể dường như một đặc tính nào đó, thể giúp cô liên tục gặp đủ thứ chuyện .

 

Nhỏ thì như nhặt tiền đất, lớn thì như lúc tùy tay bắt một con mèo nhỏ bên lề đường định vứt , phát hiện đó là thú cưng lạc của một gia đình giàu , từ đó đối phương tưởng lầm là nhặt và chăm sóc t.ử tế nên hết mực cảm ơn.

 

Cứ như , những chuyện như thế xảy nhiều lên, Diệp Tư Vũ cũng phát hiện điểm khác biệt giữa thường.

 

Tiếng tận đáy lòng luôn thể giúp cô phân biệt nhiều việc, và theo tuổi tác lớn dần, nó càng trở nên hữu dụng.

 

“Nói mau, ngươi ở đây gì?”

 

Giọng điệu Diệp Tư Vũ mấy , nhưng giọng vẫn cứ mềm mỏng yếu ớt, khiến nỡ nổi giận.

 

Nếu đổi là nguyên - cái con nhỏ quê mùa vốn luôn sống ở nông thôn , lẽ nhất thời sẽ dọa sợ thật, nhưng bây giờ cô nguyên , cô là Tô Hề.

 

Để đảm bảo thiết lập nhân vật của sụp đổ, Tô Hề dậy phủi bụi đất quần áo, lộ vẻ mặt sợ hãi nhỏ giọng trả lời:

 

“Cái đó... chính là vị lão nhân ông ...

 

ông dường như đau thắt ng-ực, nãy suýt chút nữa là ngã xuống núi, ở bên cạnh nắm ông , cho nên... cho nên...”

 

Tô Hề cố tình giả vờ bộ dạng ấp úng và nhút nhát, đồng thời kể bộ sự việc xảy .

 

Nhi Diệp Tư Vũ như , thì cô cứ đường đường chính chính cho đối phương !

 

dù cô kể, đối phương phỏng chừng cũng thể đoán tám chín phần mười, chi bằng cứ hào phóng để tránh đối phương nghi ngờ.

 

Bên cạnh đó, hiện tại kẻ địch ở ngoài sáng ở trong tối, Tô Hề khơi gợi sự nghi ngờ của kẻ địch quá sớm.

 

Sau nếu cô nhớ tới chuyện thì thôi, ngộ nhỡ cô nhớ , khó tránh khỏi sẽ nảy sinh lòng nghi ngờ với .

 

Hiện tại đôi cánh của còn cứng cáp, Diệp Tư Vũ chỉ cần tùy tiện bày mấy trò con bò là cũng đủ khiến cô sứt đầu mẻ trán .

 

“Hóa ...

 

Ta cho ngươi , đây là bệnh tim!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1204.html.]

Ngươi hiểu bệnh tim là gì ?

 

Lão nhân cứ để cứu, ngươi đừng mà xen linh tinh nữa.”

 

Diệp Tư Vũ .

 

... nhưng mà...”

 

Tô Hề còn thêm gì đó thì Diệp Tư Vũ mất kiên nhẫn ngắt lời:

 

“Được , ngươi chẳng qua chỉ là một con nhỏ ngốc nghếch ở nông thôn, đừng mà so đo với thành phố như nữa.

 

Không việc của ngươi thì mau biến , tiếp theo cứ giao cho .”

 

Nói đoạn, cô từ trong chiếc túi nhỏ mang theo bên lấy một cái lọ thủy tinh, từ trong đó đổ một viên thu-ốc màu trắng nhét miệng lão giả.

 

Chương 1025 Ân tình cướp!

 

Tô mẫu cũng bệnh tim, vì Diệp Tư Vũ thường xuyên mang theo lọ thu-ốc để thể hiện lòng hiếu thảo của , ngờ lúc phát huy tác dụng.

 

Nhìn lão già ném tùy tiện mặt đất, Diệp Tư Vũ phủi bụi xong mới cẩn thận đỡ lên để ông tựa lòng .

 

Biểu cảm vốn chút ghét bỏ lúc cũng biến thành nịnh nọt, tiên cô giả vờ ấn nhẹ lên l.ồ.ng ng-ực lão giả, còn kịp thực hiện bước tiếp theo thì sự trùng hợp một nữa xảy ...

 

Nữ thần may mắn dường như đặc biệt ưu ái Diệp Tư Vũ, ngay khoảnh khắc cô động tác đó, từ xa truyền đến hai giọng .

 

“Trần lão gia t.ử, Trần lão gia t.ử!!!

 

Sư phụ!!!”

 

“Trời ạ, sư phụ thế ?”

 

Ngay đó, hai đàn ông từ xa cùng chạy điên cuồng tới, họ mặt mày lo lắng nhào tới mặt Trần Đức Dương đang trong lòng Diệp Tư Vũ, khẩn trương hỏi:

 

“Lão gia t.ử!

 

Lão gia t.ử ngài chứ?”

 

“Các... các là ai?

 

Các quen vị lão ?”

 

Diệp Tư Vũ tiên là kinh hoàng một chút, ngay đó cô liền nghi hoặc hai hỏi han.

 

“Cô là ai?

 

Lão gia t.ử nhà chúng rốt cuộc ?

 

Sao trong lòng cô?

 

Nói mau, xảy chuyện gì!”

 

Ngữ điệu của Hà Cẩn tỏ nôn nóng, chẳng thèm quan tâm đến phong thái quân t.ử gì nữa, lúc chỉ lão gia t.ử rốt cuộc xảy chuyện gì!

 

“Hà Cẩn!

 

Cậu đừng nóng nảy thế, dọa sợ con gái nhà thì ?”

 

Vương Thụy nhỏ giọng .

 

thể gấp !

 

Lão gia t.ử đang hôn mê trong tay một lạ thế , ai mà rốt cuộc xảy chuyện gì!”

 

Dường như giọng điệu thô bạo của đối phương dọa sợ, c-ơ th-ể Diệp Tư Vũ đột nhiên run lên, cô co rúm trả lời:

 

 

Loading...