Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1265

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:18:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến những lời mỉa mai liên tục của Tô Hề bên tai mấy ngày , Vương Lai Phúc kích động hét lớn:

 

đúng đúng, chính là nó!

 

Mụ đàn bà xí đó ?

 

Sao mụ biến mất !

 

Bố!

 

Mụ đàn bà xí chạy , nó theo ngoài chạy mất !

 

Bố mau đuổi theo , đều là do nó hại con!"

 

Nghe thấy Tô Hề thế mà , Vương Đại Minh lúc mới nhớ tới việc tìm hình bóng Tô Hề, kết quả phát hiện đối phương tới cổng.

 

Ông cũng chẳng màng tới việc dạy dỗ Vương Lai Phúc nữa, vội vàng rảo bước đuổi theo cổng.

 

Đợi đến khi Vương Đại Minh đuổi kịp mấy , phần lớn hình của Tô Hề trong xe, chỉ còn một chân ở bên ngoài kịp rút .

 

“Đại Nha!

 

Con... hộc hộc... con mà chẳng thèm một tiếng thế hả?"

 

Phản ứng đầu tiên của Vương Đại Minh chính là chất vấn, chất vấn tại Tô Hề trực tiếp rời , chứ là níu kéo xin .

 

Tô Hề đang định rút chân liền khựng , cô mấy đang chạy nhỏ tới, :

 

“Chú Vương, chú còn chuyện gì tìm con nữa ạ?"

 

Có lẽ cách xưng hô sẽ vấp sự nghi ngờ của khác, dẫu Tô Hề còn nhận về mà vội vàng đổi cách xưng hô.

 

quan tâm, những bước đệm đó đủ nhiều, việc đổi cách xưng hô như sẽ quá đột ngột.

 

..."

 

Bị Tô Hề hỏi ngược như , Vương Đại Minh nhất thời chẳng gì.

 

Phải , ông tìm đối phương là chuyện gì chứ?

 

Chẳng lẽ những suy nghĩ trong lòng một cách quang minh chính đại ...

 

Chẳng lẽ định :

 

“Mày , mày dù ch-ết cũng là của nhà họ Vương chúng tao, chúng tao nhất định hút m-áu mày cho bằng sạch!”

 

Ngay trong lúc ông còn đang suy tính, Tô Hề thu nốt cái chân còn trong.

 

“Rầm!"

 

trong xe dùng sức đóng cửa , đó hạ kính xe xuống thò đầu ngoài, chớp chớp mắt cố nặn vài giọt nước mắt, nhỏ giọng :

 

“Con... con thể lãng phí thời gian của nữa, họ đợi con lâu lâu , con thực sự đây.

 

Không con, sẽ càng thêm vui vẻ và hạnh phúc, ngày tháng cũng sẽ vất vả như nữa.

 

Con... con sẽ nhớ , tạm biệt!"

 

Nói xong, cô cũng chẳng màng tới sắc mặt xanh đỏ tím vàng của Vương Đại Minh, kéo kính xe lên ái ngại với Lý Thành Toàn:

 

“Bác Lý, chúng thôi ạ, cứ kéo dài thêm con sẽ càng thấy đau lòng hơn..."

 

“Được, tài xế, xuất phát thôi!"

 

Lý Thành Toàn gật đầu dặn dò.

 

“Vù..."

 

Xe khởi động, cảnh vật ngoài cửa sổ bắt đầu chậm rãi di chuyển, Tô Hề cuối cùng cũng rời khỏi nơi giam cầm c-ơ th-ể mười năm và chịu đủ sự dày vò.

 

“Khụ khụ khụ..."

 

Khói xả của xe phả mặt Vương Đại Minh, khiến ông một trận ho sặc sụa.

 

Ông dùng sức xua làn khói mắt, khi mở mắt nữa thì xe xa.

 

“Đại Nha!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1265.html.]

 

Vương Đại Nha!

 

Mẹ nó mày đây cho tao!

 

Tao cho phép mày , tao còn hết lời mà!

 

Đồ sói mắt trắng, tao đúng là uổng công nuôi mày lớn nhường !

 

Đồ con khốn..."

 

Vương Đại Minh c.h.ử.i ném đ-á theo chiếc xe , đủ lời lẽ bẩn thỉu đều tuôn , gắn cho Tô Hề cái danh hiệu “sói mắt trắng".

 

với màn kịch đó của Tô Hề, những tận mắt chứng kiến sự thật sẽ còn tin lời phiến diện của Vương Đại Minh nữa.

 

Dẫu sự thật rành rành ngay mắt, cũng chẳng kẻ ngốc.

 

“Đại Minh, Đại Minh đừng giận nữa!

 

Đứa nhỏ vẫn còn đang đói ở nhà kìa...

 

Ông mau về chủ trì đại cuộc , nhà xảy chuyện !"

 

Tạ Xuân Hoa vẻ mặt lo lắng chạy tới, cũng chẳng màng tới đứa con gái nuôi rẻ tiền .

 

Chương 1079 Rời khỏi nhà họ Vương

 

“Có chuyện gì xảy thế?

 

Con gái nuôi tốn cơm tốn gạo nhà chạy mất , còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện nữa ?"

 

“Lúc nãy... lúc nãy con gà mái già nhà ch-ết ..."

 

Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai, Tạ Xuân Hoa lúc nãy chạy tình cờ thấy con gà mái nhà ch-ết ở bên ngoài, trái tim bà gần như tan nát.

 

“Cái gì?

 

Bà bảo con gà mái già nhà ch-ết ?"

 

Vương Đại Minh trợn tròn mắt, bộ dạng như ăn tươi nuốt sống .

 

Vốn dĩ tâm trạng phiền muộn còn gặp chuyện , khiến ngọn lửa giận vô cớ trong lòng ông càng cháy dữ dội hơn.

 

“Bà rốt cuộc trông coi nhà cửa kiểu gì thế, đến con vật cũng trông , cần bà cái tích sự gì nữa!"

 

“Rầm!"

 

Vương Đại Minh phiền não ném cái cuốc trong tay xuống bên cạnh Tạ Xuân Hoa, trong đó còn mấy cục đất đ-ập trúng , phát tiếng động thịch thịch.

 

“Chao ôi...

 

Đại Minh, chuyện ... chuyện cũng thể trách mà...

 

Ông cũng đấy, đây việc cho gà ăn đều là do Đại Nha .

 

mới chỉ tiếp nhận hai ngày, chuyện thực sự liên quan tới mà!"

 

Tạ Xuân Hoa tủi lùi vài bước, hôm nay bà đ-ánh bao nhiêu , giờ ch-ết một con gà cũng đổ .

 

Thực chuyện cũng chẳng trách Vương Đại Minh nổi giận, chủ yếu là vì con gà mái già hằng ngày vẫn dùng để đẻ trứng cho Vương Lai Phúc ăn.

 

Gia đình họ nghèo chẳng mấy tiền, càng nỡ bỏ tiền mua thịt trứng gà nọ, vì con gà mái già chính là sự tồn tại tiết kiệm tiền nhất.

 

Tô Hề từ nhỏ đến một miếng trứng gà cũng từng ăn, tất cả thịt và trứng đều để cho Vương Lai Phúc và Vương Đại Minh ăn, tiếp theo là Tạ Tiểu Liên, đó là Tạ Xuân Hoa, v-ĩnh vi-ễn bao giờ để thừa cho Tô Hề.

 

Nếu chẳng ai thèm quan tâm tới cô, cô lấy tư cách gì mà tốn công vô ích trông coi súc vật cho ?

 

Thế là ngay ngày đầu tiên Tô Hề xuyên tới, cô chẳng thèm quản tới lũ gà lũ bò trong nhà nữa.

 

Đã bao nhiêu ngày bụng, con gà mái già sớm sắp ch-ết đói .

 

Lại đúng lúc gặp Tạ Xuân Hoa đang tâm trạng tiếp nhận, lười biếng một chút, thế là dẫn tới việc con gà cuối cùng ch-ết đói.

 

“Mau về , đừng ở đây trò cho thiên hạ nữa!"

 

Vương Đại Minh nắm lấy cánh tay Tạ Xuân Hoa vội vã về nhà.

 

Hôm nay đối với ông đúng là một ngày xui xẻo, gà thì ch-ết, trang sức vàng thì mất, ông còn chẳng bao nhiêu việc mới bù giá trị của những thứ đó.

 

Loading...