“Nửa đời sống hạnh phúc , hiện tại còn may mắn tìm cả con về nữa.
Mà con, nửa đời sống gian truân như , ba để con chịu khổ thêm nữa.
Cho nên, hãy để tình yêu của ba truyền tiếp , truyền đến con, đem tất cả vận may của ba cho con hết, hy vọng con vui vẻ lo."
Tô Hề rủ mắt chuỗi hạt trong tay chút cảm động trả lời:
“Chú , chuyện ..."
“Không , là cho con thì con cứ cầm lấy .
Cũng đừng lo lắng sẽ mất, cho dù mất cũng , chúng sẽ trách con .
Nếu mất thì coi như là con chắn tai ương, ba chỉ hy vọng con thể bình an."
Thấy Tô Hoằng kiên quyết đưa đồ cho , Tô Hề cũng tiện từ chối thêm nữa, nàng chỉ thể trịnh trọng nắm c.h.ặ.t chuỗi hạt trong tay, dáng vẻ nghiêm túc:
“Vì là chú đưa cho con, nên con nhất định sẽ cất giữ nó thật , để mất ạ!
Có thể trở về nhà là chuyện may mắn nhất , con sẽ trân trọng tình cảm khó ."
Lúc chuyện đôi mắt Tô Hề sáng lấp lánh, trong mắt tràn đầy khao khát đối với gia đình, cho khỏi đáp ứng nguyện vọng của nàng.
Diệp Tư Vũ thấy phá đám thành ngược còn tăng thêm tình cảm giữa đối phương, cô nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay đến mức móng tay ghim sâu da thịt mà hề .
“Con ngoan, đây chính là nhà của con, con yêu cầu gì cứ việc gọi chúng là ."
Lý Na cũng tới bên cạnh Tô Hề vỗ vỗ vai nàng, cả gia đình ba hòa thuận vui vẻ, ngược cho Diệp Tư Vũ và Tô Thành Tân bên cạnh trông giống như ngoài .
“Ba, , thể thấy gia đình đoàn tụ con thật sự vui.
Còn Hề Hề , ba đem thứ quý báu nhất cho em, chứng tỏ ba thật sự quan tâm đến em đấy.
Ngay cả em ở cùng ba lâu như ông còn từng cho em , em nhất định lời ba thật nhé."
Diệp Tư Vũ vẻ đại độ ôn nhu mở miệng, cô dắt tay Tô Thành Tân tới mặt mấy tiếp tục :
“Anh hai cũng là ngoài lạnh trong nóng thôi, lúc chỉ là quá lo lắng cho em nên mới vài lời quá đáng, em ở đây mặt hai xin , hy vọng Hề Hề đừng bận tâm.
Hiện tại gia đình chúng thể ở bên , chỉ cần vui vui vẻ vẻ là quan trọng hơn bất cứ thứ gì !
Hề Hề , nếu em gì hiểu cũng thể hỏi chị, chị hiểu sở thích của giới trẻ hơn ba nhiều nha~"
Nói xong, cô còn tinh nghịch nháy mắt một cái, tính cách đáng yêu như đặc biệt thu hút yêu thích.
Còn đợi Tô Hề trả lời, Lý Na liền giơ tay vẫy Diệp Tư Vũ qua, một tay dắt một ở giữa, híp mắt :
“Một đứa là tiểu thiên sứ xuất hiện bên cạnh lúc đau buồn nhất, một đứa là bảo bối quan trọng rớt từ mà luôn để trong lòng, hy vọng các con thể chung sống hòa thuận với ."
Bà tiên vỗ vỗ tay Tô Hề, ngay đó vỗ vỗ tay Diệp Tư Vũ.
Là một , bà dĩ nhiên hy vọng cả gia đình thể hòa thuận vui vẻ, nhưng bà bỏ qua một sự thật, đó chính là lòng tham và tính chiếm hữu của Diệp Tư Vũ!
“Mẹ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1280.html.]
Diệp Tư Vũ đột nhiên đỏ hoe mắt, cô khịt khịt mũi trông vẻ ủy khuất.
“Con... con còn tưởng cần con nữa chứ..."
Giọng điệu của cô thực sự quá mức ủy khuất, cộng thêm biểu cảm đáng thương đó, cho trái tim Lý Na đều thắt .
“Đứa nhỏ ngốc , thể cần con chứ?
Con cũng là đứa trẻ do đích nuôi nấng mà, sẽ bỏ rơi con .
Chỉ là Hề Hề bây giờ mới về còn thích nghi, chúng nên dành cho con bé nhiều tình yêu hơn một chút mới .
Hơn nữa con lớn hơn Hề Hề, con nên nhường nhịn em một chút, hiểu ?"
“Con thưa , con sẽ , con cũng đều hiểu cả, con sẽ nỗ lực để em gái cảm thấy thoải mái khi ở nhà."
Diệp Tư Vũ một bộ dạng đại độ ôn nhu, đồng thời còn khoe khoang với Tô Hề về sự sủng ái của Tô Thành Tân dành cho và sự sủng ái của gia đình dành cho .
Biểu hiện cho Lý Na hài lòng, nhưng Tô Hề khinh thường thèm để ý đến những hành động nhỏ của Diệp Tư Vũ.
Còn về mối quan hệ giữa và Tô Thành Tân?
Hề hề, xin nhé, trai phân biệt rõ trắng đen trái như , cần cũng !
Chương 1092 Trà xanh tới
“Ăn cơm thôi ạ, thưa ông bà chủ, chủ và các cô chủ!
Bữa trưa xong , là những món thích ăn, hơn nữa còn đặc biệt nhiều món bổ sung dinh dưỡng, thể bắt đầu ăn ạ~"
Trong bầu khí ấm áp , v-ú Vương canh chuẩn thời gian chạy tới gọi ăn cơm.
“Đi thôi thôi, mau ăn thôi, ước chừng đều đói lắm ?
Đặc biệt là Hề Hề, cái hình bồi bổ thật mới , còn nuôi bao lâu mới b-éo lên đây."
Lý Na dắt tay hai cùng về phía phòng ăn, Tô Hoằng và Tô Thành Tân thì theo ba họ vui vẻ rời .
Phòng ăn nhà họ Tô lớn, bên trong phảng phất mùi hương hoa oải hương nhàn nhạt, hòa quyện với mùi bánh mì nướng thơm phức, khơi dậy sự thèm ăn của con .
Trên những bức tường xung quanh treo vài bức tranh sơn dầu, chiếc đèn chùm xa hoa đỉnh đầu lúc bật lên.
Bàn ăn là bàn ăn bằng gỗ hình chữ nhật, vị trí đầu tự nhiên là dành cho chủ gia đình Tô Hoằng , bên tay trái ông là Lý Na, bên tay là Diệp Tư Vũ, bên cạnh Diệp Tư Vũ là Tô Thành Tân.
Vốn dĩ cách như cũng vấn đề gì lớn, Diệp Tư Vũ với tư cách là cô con gái duy nhất trong nhà, tự nhiên ở vị trí nhất.
bây giờ khác, vì Tô Hề trở về, nhà họ Tô thể để Tô Hề ở vị trí ngoài rìa nhất .
Nhìn bữa trưa phong phú mặt, Tô Hề nhất thời nên thế nào cho , nàng chút luống cuống tại chỗ.
Ngược là Diệp Tư Vũ, cô giống như nhận điều gì cả, vô cùng tự nhiên chạy tới vị trí cũ của phắt xuống, cầm đũa lên cả Tô Hoằng và Lý Na gắp một miếng thịt kho tàu bỏ miệng.
Hành động cho Tô Hề vốn định tới bàn ăn xuống khựng , nụ mặt lập tức trầm xuống.