“Đại tỷ nếu như thật sự cảm thấy ở cùng với em sẽ khổ sở và giày vò, thì chị rời .
Em tin rằng chú Tô và dì thấy chị ở nhà buồn bã như cũng sẽ đau lòng cho chị thôi!
Mặc dù thời gian em chung sống với họ ngắn, nhưng em thể nhận họ là những dịu dàng.
Chị Diệp , em cũng thấy chị buồn, chị cứ theo những gì trái tim yêu thích và hy vọng ."
Nói xong, Tô Hề thậm chí còn nháy mắt với Diệp Tư Vũ, vẻ như cô đang thực sự nghĩ cho đối phương .
Rõ ràng là đang những lời đuổi , nhưng cái ngữ khí đó, dáng vẻ đó, khẩu khí đó cứ như thể đang suy nghĩ cho khác.
Diệp Tư Vũ nghẹn đến mức nhất thời nên đáp thế nào, cô ú ớ nửa ngày cũng thốt lý lẽ gì, chỉ thể cạnh Tô Thành Tân với dáng vẻ như một nàng dâu nhỏ, cúi đầu mân mê vạt áo của .
Quả nhiên, thủ đoạn câu cá thô thiển tuy đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả đối với “cá"!
Kìa xem, ngay lập tức một con “cá mương" c.ắ.n câu !
Tô Thành Tân , ôm chầm lấy Diệp Tư Vũ lòng, nheo mắt liếc Tô Hề, giọng điệu bất mãn:
“Cô cứ đuổi Tư Vũ như ?
ngờ cô suy nghĩ đấy, đây giấu cũng kỹ thật!"
Anh kéo Diệp Tư Vũ tiến gần Tô Hề, hình cao hơn Tô Hề một cái rưỡi đầu cứ thế đè nén xuống mặt cô.
“ cho cô , chỉ một em gái là Tư Vũ, ngoài nó công nhận ai hết, kể cả là cô cũng !
Không ai thể đuổi em gái , nó mãi mãi là của nhà họ Tô chúng !"
“Một con gà rừng như cô sẽ mãi mãi bao giờ thế vị trí của em gái Tư Vũ, mà nhà chúng cũng cần một đứa trẻ tố chất, giáo d.ụ.c, còn tâm địa độc ác đố kỵ với khác!"
Điên, đúng là điên thật !
Tô Hề thầm mắng trong lòng, nhưng đôi mắt chút sợ hãi mà thẳng Tô Thành Tân, từng chữ một:
“Thứ nhất, bao giờ là đuổi chị , chính chị , từ lúc bước chân cửa ngừng xin , liên tục lặp lặp rằng rời nhưng chẳng hành động thực tế nào cả.
Nếu một thực sự thì giữ , chị sẽ lẳng lặng thu dọn đồ đạc mà , chứ cái miệng cứ còn c-ơ th-ể thì thành thật mà im tại chỗ!"
Mới chỉ câu đầu tiên khiến Diệp Tư Vũ còn mặt mũi nào, mặt cô đỏ bừng lên, trông cực kỳ quẫn bách.
Tô Hề chẳng buồn quan tâm đến sự lúng túng của đối phương, cô giơ hai ngón tay hiệu “2" tiếp tục:
“Thứ hai:
“ lớn lên ở nông thôn suốt mười một năm như thế, từng trai, càng từng hưởng thụ sự yêu thương của .
Đối với , chỉ cần miếng cơm ăn, trường để học là , sẽ kiêu kỳ đến mức nhất định tình yêu gì đó.”
Anh nhận ai em gái đều ý kiến, cũng từng cần công nhận .
chỉ hy vọng thể bình qua những ngày tháng tương lai, học tập thật , thành ước mơ, chỉ thôi."
Nói đoạn, Tô Hề xòe tay với Tô Thành Tân, đó kéo tay áo của lên, để lộ cánh tay đầy những vết sẹo và bàn tay thô ráp như của một bà lão, thản nhiên mở lời:
“ sẽ oán hận phàn nàn về cuộc sống quá khứ của , càng trách mất .
Nếu thực sự là con gái của nhà họ Tô, chỉ cảm thấy may mắn khi cuối đời còn thể gặp cha ruột của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1282.html.]
Vốn dĩ những khổ cực thể chịu, vốn thể vui vẻ một tuổi thơ tươi giống như chị , một đôi cha yêu thương và một trai cưng chiều.
bây giờ thì ?
Các cố tình chụp mũ cho , đuổi , tố chất!"
Giọng điệu của Tô Hề đột nhiên trở nên cao và nghiêm túc, cô lạnh lùng :
“Các ?
Khi các đang tận hưởng tuổi thơ tươi , cơm ngon áo , yêu chiều, thì đang đổ phân đổ nước tiểu, thậm chí còn đ-ánh đ-ập!
Chẳng lẽ tố chất ?
Chẳng lẽ tiếp nhận giáo d.ụ.c ?
Chẳng lẽ mất mặt cha ruột của !
chỉ là cơ hội để tiếp nhận thôi!
chỉ để sống thôi dùng hết bộ sức lực , bây giờ còn vì thế mà nhận sự chỉ trích của , trở thành lý do để ghét bỏ ?
Hì hì..."
“ sống t.h.ả.m như còn từng là đuổi chị , chị trưởng thành trong hạnh phúc và vui vẻ đến nhường , tại cứ luôn lóc và tỏ ủy khuất?"
Đây là đầu tiên Tô Hề dùng ngữ khí lạnh lùng như để chuyện, cũng là đầu tiên kể từ khi đến nhà họ Tô cô biểu hiện sự yếu đuối, ngược còn mạnh mẽ và thẳng thắn vô cùng.
Một tràng lời khiến nghẹn họng lời nào, đặc biệt là Diệp Tư Vũ đang lưng Tô Thành Tân, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hết đỏ đen, hết đen xanh.
Cuối cùng cô siết c.h.ặ.t vạt áo của Tô Thành Tân, bướng bỉnh cúi đầu lời nào.
Tô Thành Tân, đem s-úng, thì há miệng, điều gì đó để phản bác Tô Hề, nhưng chẳng thốt lời nào.
“Hề Hề, con chịu khổ , chuyện đúng là của Thành Tân và Tư Vũ, mặt tụi nó xin con."
Lý Na vội vàng đến mặt Tô Hề, nắm lấy tay cô , miệng còn lẩm bẩm:
“Con đừng những lời giận dỗi, Tư Vũ nó theo chúng bao nhiêu năm nay, chúng cũng cách nào nhẫn tâm đuổi nó .
Hề Hề con yên tâm, chúng nhất định sẽ yêu thương và bù đắp cho con gấp bội.
Cha đều ở đây, sẽ khiến những ngày tháng tương lai của con mỗi ngày đều vui vẻ."
“Thành Tân, con xin Hề Hề vì những lời !"
Tô Hoằng đ-ập bàn một cái, uy nghiêm của một chủ gia đình tức khắc tỏa , khiến tự chủ mà cúi đầu.
Tô Thành Tân vốn định từ chối, nhưng khi thấy dáng vẻ nghiêm nghị của Tô Hoằng, những ý nghĩ trong lòng lập tức dập tắt.
Anh chút tình nguyện đến bên cạnh Tô Hề, nhỏ với cô:
“Xin , em gái Tô Hề, là quá lời.
Anh ngờ đây em chịu nhiều khổ cực như , cũng là vì nhất thời nóng nảy mới những lời đó, hy vọng em đừng để bụng.
Tư Vũ cũng là vì quá lo lắng nên mới cứ như , chúng đều là một nhà, một nhà thì đừng tính toán nhiều như thế."
Thật là quá, đây mà gọi là xin ?