“ điều là, thực chỉ nuôi lợn, còn nuôi gà, nuôi bò và là một nông dân những công việc đồng áng nặng nhọc."
Lời , cả lớp xôn xao.
Trong lớp , ngoại trừ một hai bạn học gia cảnh nghèo khó, dựa thành tích của mà thi đỗ lớp chọn , thì những ấm cô chiêu khác căn bản thể tưởng tượng nổi cuộc sống của Tô Hề.
Họ hiểu, tại rõ ràng là một kẻ nghèo thể nghèo hơn, mà thể tự hào kể về quá khứ của mặt những con nhà giàu như họ.
Chẳng lẽ cô thấy mất mặt ?
Trẻ con ở lứa tuổi chính là lúc tò mò nhất, cho dù họ ghét một đến , cũng sẽ cưỡng sự tò mò trong lòng.
Cuối cùng, yên nữa, một nam sinh Tô Hề lớn tiếng hỏi:
“Cậu nuôi lợn, nuôi bò, còn việc đồng áng, tại còn tỏ kiêu ngạo như ?"
“Cậu nên và chúng cùng một đẳng cấp, ngay cả mấy bạn học nghèo khác trong lớp cũng là dựa thành tích học tập mà đây.
Còn thì ?
Cậu dựa cái gì?
Nếu điều một chút, thì nên tìm một lớp học bình thường, sống hết một cuộc đời bình thường ."
Đối mặt với giọng điệu vô lễ của nam sinh, Tô Hề hề tức giận, ngược cô còn nở một nụ nhạt.
Cô chỉ sợ ai đặt câu hỏi thôi!
Vốn dĩ Tô Hề định tự hết một lèo, giờ hỏi trực tiếp như , trông quá khiên cưỡng.
Cô còn cảm ơn câu hỏi của nam sinh nữa chứ, thể tức giận ?
“Tại thể tỏ kiêu ngạo?
Mặc dù trong mười mấy năm qua hưởng nền giáo d.ụ.c cao cấp như các bạn, nhưng bao giờ vì gia cảnh của mà tự ti."
Nói đoạn, Tô Hề giơ hai tay lên, để lộ lòng bàn tay đầy vết chai sạn, thô ráp mặt , cô ngẩng cao đầu tiếp tục :
“Mọi xem, đôi bàn tay của tuy thô ráp bằng, so với làn da mịn màng của các bạn, đúng là một thô kệch.
thì chứ?"
“Bất kể là nuôi lợn, nuôi bò, nuôi gia súc ruộng, nhặt phế liệu, đều đang dựa chính đôi tay của để nỗ lực kiếm tiền."
“Nói thật, nơi sống đây nghèo, bố thậm chí bố ruột của , họ đối xử với đ-ánh thì mắng, việc thì cho ăn cơm, càng đừng đến việc học tiếp thu kiến thức."
“Để thể học, để thể tiếp cận kiến thức, chỉ thể những việc mà các bạn coi thường.
Chỉ như , mới cơ hội sách, cơ hội đến trường."
Nói đến đây, Tô Hề đột nhiên dừng , ánh mắt cô rực cháy về phía nam sinh đặt câu hỏi, cao giọng từng chữ một:
“Thử hỏi, một dựa đôi tay nỗ lực kiếm tiền nuôi sống bản , dựa đôi tay để học, dựa sự nỗ lực của chính để sống, tại thấy mất mặt?"
“Những vết chai tay , những nỗi khổ nếm trải, những tội gánh chịu, đều là minh chứng cho việc nỗ lực để sống sót!
những vì thế mà tự ti, ngược , còn cảm thấy vô cùng tự hào, vì đó đều là bằng chứng cho việc từng phấn đấu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1293.html.]
“Mỗi một bạn học đang đây, ai là dựa nỗ lực của chính để sống đến ngày hôm nay ?
Các bạn đều tự ti, tại tự ti!"
Lời của Tô Hề đanh thép, nhất thời hiện trường im phăng phắc, nam sinh đặt câu hỏi cũng câu hỏi của Tô Hề cho ngây .
Cậu trợn to đôi mắt vốn coi là nhạy bén, miệng há nhưng nên gì.
Chương 1103 Ai là con riêng?
“ bao giờ nghĩ xuất và quá khứ của là điều gì đó quang minh chính đại, cũng tin rằng dựa nỗ lực của bản thể đuổi kịp đại đa ."
“ dựa đôi tay của mà ở đây, duyên cùng học chung một lớp.
cũng may mắn vì thể thoát khỏi vùng núi nghèo khó và hang ổ quỷ dữ đó, trở thành một trong ba nghìn học sinh, sách, học tập và trở về bên cạnh bố ruột."
Tô Hề mỉm xắn tay áo đồng phục lên, để lộ cánh tay đầy vết sẹo và làn da thô ráp, tiếp tục :
“Những vết sẹo đều là do bố nuôi đ-ánh, lúc nhỏ tại đ-ánh, cũng từng khát khao tình , cho đến khi bố ruột tìm thấy ."
“Bố đối xử với , cung cấp tài nguyên cho , dồn hết tâm sức cho học, sắp xếp cho lớp nhất để thể quen với , vui."
“Mặc dù cuộc sống đây của hề dễ dàng, từng bước bò lên từ trong khốn khó, cổ xúy cho đau khổ."
Tô Hề mỉm , lòng bàn tay đang xòe của cô nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm đặt ng-ực, từng chữ một:
“ những nỗi khổ nếm trải cuối cùng sẽ hóa thành động lực để tiến về phía trong tương lai, chúng cuối cùng giúp gặp ánh sáng!
Con đường phía còn dài, hy vọng thể cùng nỗ lực, thành con đường sáng lạn phía ."
“Chào , tên là Tô Hề, chúng là bạn cùng lớp , xin giúp đỡ nhiều hơn."
Cuối cùng, Tô Hề bổ sung một câu giới thiệu bản .
Cô chuyện phóng khoáng, một chút tự ti lúng túng nào.
Những lời của Tô Hề nội hàm, một mặt cô rõ cho sự thật mới là chân thiên kim của Tô gia, ngầm nhắc nhở tương lai mới là một trong những thừa kế của Tô gia;
Mặt khác cô kể hết những đau khổ đây của chút giấu diếm, khơi gợi sự thương cảm và đồng tình của .
Mọi đều dáng vẻ hề bộ tịch, thẳng thắn chân thành của cô cho kinh ngạc, tất cả đều ngây Tô Hề, nhất thời phản ứng kịp là cô giới thiệu xong.
Hiện trường rơi im lặng trong tích tắc...
chỉ vài giây , tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên.
Các bạn học tương lai phản ứng đều kìm lòng mà vỗ tay cho Tô Hề, họ lời của Tô Hề cho chấn động sâu sắc, thậm chí còn cảm động đến mức trực tiếp lau nước mắt.
Đều là những ấm cô chiêu từng nếm mùi khổ cực, gì thấy ai t.h.ả.m như ?
Đặc biệt là cái đáng thương đang ở ngay mặt họ, mà đó họ còn tin đồn thất thiệt phỉ báng .
Mình thật đáng ch-ết mà!
Đây là suy nghĩ trong lòng của nhiều bạn học, họ cô gái kiên cường chinh phục.