Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dù hiện tại mạt thế mới đến vỏn vẹn vài tháng, trong thời kỳ đầu mạt thế thì địa vị cường đại của quân nhân nhất thời vẫn thâm căn cố đế, s-úng ống thông thường đối phó với một tang thi cấp thấp và thức tỉnh dị năng cấp thấp cũng dư dả.”

 

Tuy nhiên đến hậu kỳ mạt thế, ưu thế của những quân nhân sẽ còn tồn tại nữa, bọn họ ngoài việc thể năng hơn bình thường một chút thì những cái khác so với thức tỉnh dị năng quả thực là một trời một vực.

 

Tô Hề một đám binh sĩ thương đề nghị với Hàn Bân:

 

“Trong những cây liễu một bản thể, chỉ cần đ-ánh bại nó là tất cả đều cứu.

 

chịu trách nhiệm tiêu diệt nó, những thực vật biến dị khác thể giao cho các xử lý ?”

 

Hàn Bân nghĩ cũng nghĩ mà trực tiếp từ chối:

 

“Bảo vệ các là chức trách của chúng , thể để một cô gái yếu đuối như cô mạo hiểm ?

 

Phiền cô cho vị trí cụ thể, chúng chịu trách nhiệm xử lý!”

 

Tô Hề thở dài cái tính cách cương trực a dua , chậm rãi :

 

“Thời gian nào địa điểm nào, hạng nào nên việc nào, dẫn binh nhiều năm như ông chắc rõ chứ?”

 

Nhìn Hàn Bân đang rơi trầm tư, Tô Hề tiếp tục tăng thêm hỏa lực, :

 

“Đối phó với thực vật biến dị và tang thi cấp cao chỉ thể để thức tỉnh dị năng , đây là sản vật đối đẳng ở giai đoạn hiện tại, bình thường chỉ nộp mạng!”

 

“Cái gọi là chuyên nghiệp việc chuyên nghiệp~ Hàn đội, ông chắc cũng những bộ hạ theo ông nhiều năm cứ thế hy sinh chứ!”

 

Hàn Bân sâu Tô Hề một cái, trầm giọng trả lời:

 

“Mặc dù là quân nhân vì dân chúng cho dù là hy sinh cũng từ nan, nhưng lời cô quả thực lý.

 

Hứa với , nếu cô thì nhất định bình an trở về, lúc nguy cấp nhất định cầu cứu chúng !”

 

Tô Hề duyên dáng:

 

“OK vấn đề gì, chỗ trai sẽ giúp các xử lý!”

 

Nói xong, cô giơ tay chỉ chỉ mấy thương đang ngã bên cạnh hỏi:

 

“Các đều là cái cây thương đúng ?”

 

.”

 

Thấy bọn họ gật đầu xác nhận, Tô Hề ném một con d.a.o tới mặt mấy , :

 

“Nó hấp thụ ít tang thi và sống sót ở đây, trong chứa độc tố, nếu cứ gắng gượng tiếp thì nửa ngày thôi là sẽ độc phát vong.

 

Dìu bọn họ sang một bên, dùng d.a.o cắt bỏ chỗ trúng độc .”

 

Mấy lính Tô Hề xong hề hành động, bọn họ hỏi han về phía Hàn Bân.

 

Trong mắt quân nhân, thể dễ dàng theo lời của khác, chỉ mệnh lệnh của cấp là tuyệt đối phục tùng, huống hồ gì còn là một thiếu nữ vẻ yếu ớt như Tô Hề.

 

Hàn Bân trái với lẽ thường mà gật đầu với mấy :

 

“Làm theo lời cô , những khác theo tiếp tục xử lý liễu dương!”

 

“Rõ, trưởng quan!”

 

Thấy những gì cần thông báo đều xong, Tô Hề lúc mới đầu với Tô Dụ:

 

“Anh, giúp Hàn đội bọn họ xử lý thực vật ở đây, em tìm chủ thể .”

 

“Hề Hề, nhất định cẩn thận!

 

Thực sự thì trốn gian.”

 

Tô Dụ nhỏ giọng dặn dò bên tai Tô Hề.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-133.html.]

“Vâng!”

 

Nói xong, Tô Hề liền nhón chân ngọc, bay vọt lên, lao sâu trong rừng cây.

 

né tránh sự tấn công của thực vật, hóa tinh thần lực thành vô sợi tơ trong suốt dày đặc bao phủ khắp khu rừng.

 

Một nơi năng lượng vô cùng nồng đậm xuất hiện trong thức hải của Tô Hề.

 

Theo sự tiếp cận của cô, những cái cây xung quanh giống như phát điên ngừng tấn công Tô Hề đang chạy tới.

 

Chính là chỗ đó!

 

Tô Hề nhanh như chớp xuyên qua giữa rừng cây, sự tấn công của những thực vật một nào chạm trúng c-ơ th-ể cô.

 

Đến vị trí cách bản thể 100 mét, Tô Hề đáp xuống chậm rãi vững.

 

Phóng tầm mắt , trong vòng trăm mét xung quanh cái cây một sinh vật sống nào, ngay cả một ngọn cỏ cũng .

 

Trước mắt là một vùng tràn đầy sức sống, một cây phong khổng lồ đ-âm thẳng mây xanh xuất hiện mắt.

 

Thân cây nó to lớn, cành lá sum suê, vô cành cây đan xen trong đó, ước chừng tuổi thọ ngàn năm.

 

Chỉ dựa một cái cây thôi, chống đỡ một vùng xanh mướt.

 

Cây phong giống như ý thức, khoảnh khắc thấy Tô Hề tới, bộ cành lá cây đều tụ hội hướng về phía Tô Hề.

 

Tô Hề khẽ một tiếng:

 

“Cái cây yêu nghiệt ác đa đoan nhà ngươi, sinh một tia linh trí ?”

 

Chương 110 Thu phục linh thực

 

Cây phong dường như hiểu lời của Tô Hề, cành lá lay động theo gió, vô dây leo hóa thành roi dài từ xa quất tới.

 

Tô Hề xoay bộ lùi bước né tránh, tránh khỏi dây roi đang lao tới cuồn cuộn, tay cầm Hàn Nguyệt vung đao thế chấn động, vài sợi dây leo trong nháy mắt đều c.h.ặ.t đứt.

 

Chất dịch màu xanh thẫm men theo chỗ cành cây đứt nhỏ xuống đất, phát âm thanh “xèo xèo”.

 

Chất dịch mà còn khả năng ăn mòn!

 

Tô Hề vội vàng vận khởi một lớp lá chắn linh khí hộ quanh c-ơ th-ể, để phòng đối phương đ-ánh lén.

 

Thấy cành cây c.h.ặ.t đứt liên tục, cả cây phong giống như tức giận đến mức ngay cả cành lá cũng run rẩy trong trung.

 

Kèm theo đó chính là những lá phong xanh thẳm cứng như ám khí phi tiêu xoay tròn b-ắn về phía thiếu nữ.

 

Dưới chân Tô Hề vân bộ xoay chuyển, trong lúc né tránh ngừng tiếp cận bản thể của cây phong.

 

Thấy sinh vật mặt sắp đến gần , cây phong tăng thêm lượng lá cây, trong chớp mắt vô phi tiêu lá xanh từ trời rơi xuống, ngừng đ-ánh lá chắn linh khí của Tô Hề.

 

“Bộp bộp...”

 

Theo một trận tiếng bộp bộp, lá chắn linh khí của cô mà xuất hiện một vết nứt!

 

Ngay đó, lượng lớn cành cây cũng kèm với phi tiêu lá phong ngừng đ-ập xuống tấn công Tô Hề.

 

“Rắc!”

 

Do lượng quá nhiều, lá chắn linh khí của Tô Hề cuối cùng chống đỡ nổi, sự tấn công mãnh liệt của nó vỡ vụn theo tiếng động.

 

Tô Hề lúc thể vận khởi phong linh lực bay vọt lên, tay rút Hàn Nguyệt c.h.é.m xuống, tay trái huyễn hóa một chiếc khiên băng để chống đỡ.

 

“Xoẹt~”

 

Một lúc chú ý, cô lá phong cứa trúng, một vết thương dài một ngón tay xuất hiện ở phía ngoài đùi.

 

Tô Hề nén đau áp sát cây phong, hội tụ hỏa linh khí nắm c.h.ặ.t Hàn Nguyệt.

 

 

Loading...