Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chương 125 Ai là phế vật?”

 

Tô Hề ngước mắt lạnh lùng liếc một cái, đột nhiên ánh mắt kinh ngạc của , hình cô khẽ động, chân bước Vân Bộ nhảy lên, chỉ trong vài nhịp thở lướt đến lưng cô gái áo hồng.

 

Tốc độ đó nhanh đến mức khiến tất cả những mặt đều kịp phản ứng!

 

“Là biến dị tốc độ ?”

 

đặt nghi vấn.

 

Chỉ thấy cô dùng tay trái chế trụ c-ơ th-ể cô gái khiến cô thể cử động, tay nắm Hàn Nguyệt vòng qua vai cô , đao vạch một đạo hàn quang giữa trung áp động mạch cổ của thiếu nữ, dường như chỉ cần dùng sức một chút là thể đ-âm xuyên cổ họng cô .

 

“Giờ xem, hai chúng rốt cuộc ai mới là phế vật hả?”

 

Một giọng lười biếng như quỷ mị từ lưng cô gái áo hồng u u truyền đến, khiến cô rùng một cái.

 

trợn tròn đôi mắt kinh hoàng chất vấn:

 

“Cô... cô dám?

 

bổn cô nương là phận gì !”

 

Tô Hề lạnh một tiếng, thong thả mở lời:

 

quan tâm cô là phận gì chắc?

 

Hiện giờ chỉ cần cô xin vì những lời thôi.”

 

Thiếu nữ áo hồng tức giận :

 

“Nếu chịu thì ?”

 

“Hừ, thì xem Hàn Nguyệt trong tay đồng ý .”

 

Nói đoạn, Tô Hề nhẹ nhàng ấn Hàn Nguyệt xuống , lưỡi đao sắc bén ngay khoảnh khắc chạm da thịt rạch một vết thương, một dòng m-áu theo chiếc cổ trắng nõn của cô gái từ từ chảy xuống.

 

“Á...

 

đau quá!

 

Căn cứ quy định đ-ánh nh-au g-iết ?

 

Có bao nhiêu ở đây, cô h-ành h-ung giữa ban ngày ban mặt thế chẳng lẽ sợ bắt !”

 

Cô gái áo hồng lúc căng cứng cả dám cử động một ly.

 

“Ồ?

 

Vậy xem thử, rốt cuộc là họ bắt , là...

 

Hàn Nguyệt của cắt đứt cổ họng cô !”

 

Tô Hề cứ thế dùng giọng lười biếng nhất để thốt những lời đáng sợ nhất, sát khí cô tỏa trong nháy mắt khiến những mặt ai nấy đều kinh hãi.

 

Cô gái áo hồng lúc một loại ảo giác, nếu bây giờ cô xin , phụ nữ thể sẽ thực sự tay!

 

“Xin... xin ...”

 

Cuối cùng cô gái cũng nghiến răng nghiến lợi từ kẽ răng rặn mấy chữ.

 

“Hửm?

 

thấy cô vẻ cam tâm lắm nhỉ, nãy chẳng còn giỏi ?”

 

Tô Hề đạm mạc , tay còn theo đó mà run lên hai cái.

 

“Cô!

 

... nên phỉ báng cô, xin !”

 

Cô gái sợ Tô Hề run tay một cái thực sự cắt nên vội vàng xin nhận sai.

 

Lúc một giọng ôn hòa truyền đến từ bên tai:

 

“Vị tiểu thư , tại hạ là đội trưởng đội Vạn Long – Thương Việt Trạch, Linh Linh nhận sai , cô cũng quậy đủ , nên buông tay ?”

 

Hóa vị tiểu thư áo hồng là con gái út Hạ Linh Linh của nhà họ Hạ - một trong bốn đại gia tộc ở căn cứ, đàn ông chính là thiếu gia nhà họ Thương, Thương Việt Trạch - con trai của Vương Thiến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-152.html.]

 

Tô Hề ngước mắt liếc gã một cái, lúc mới buông Hàn Nguyệt trong tay đẩy về phía gã, bất đắc dĩ nhún vai, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:

 

“Anh cũng thấy đấy, kiếm chuyện, vẫn là nên quản c.h.ặ.t con ch.ó nhà thì hơn, đừng để nó ngoài c.ắ.n bừa bãi.”

 

“Cô!!

 

Cô cứ đợi đấy cho bổn cô nương!”

 

Hạ Linh Linh nấp lưng Thương Việt Trạch giận dữ trừng mắt Tô Hề một cái.

 

Tô Hề thèm đếm xỉa đến phụ nữ kiêu căng nữa, mà sang một bên tựa một cột đ-á nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nếu kỹ sẽ phát hiện, cô trông như đang nhắm mắt dưỡng thần nhưng tay nắm c.h.ặ.t Hàn Nguyệt, luôn cảnh giác với nhất cử nhất động xung quanh.

 

Thanh Hàn Nguyệt ánh mặt trời lấp lánh hàn quang, nghĩ đến chuyện xảy khiến khỏi dựng tóc gáy.

 

Cô cứ thế lặng lẽ tựa sang một bên, tuy là một giai nhân tuyệt sắc nhưng khắp toát một luồng sát khí lạnh lẽo, ai dám thêm nửa phần ý nghĩ an phận với cô nữa.

 

Mọi khỏi nghi ngờ, nếu căn cứ quy định g-iết , cô gái mặt chắc chắn sẽ g-iết ch-ết Hạ Linh Linh ngay tại chỗ.

 

Cũng một nhỏ giọng xì xào bên cạnh:

 

“Cô một lúc đắc tội với cả hai đại gia tộc trong căn cứ, những ngày e là dễ sống .”

 

thế, đến Hạ Linh Linh , chỉ riêng việc nãy cô nể mặt Thương thiếu gia thì đoán chừng sẽ nhắm thôi.”

 

“Tiếc cho một mỹ nhân tuyệt sắc như , cá nhân thì tán thưởng loại phụ nữ thực lực mạnh mẽ thế .”...

 

Tiếng tuy nhỏ nhưng những lời xì xào của những đối với Tô Hề vốn là tu chân mà thì giống như ghé tai cô chuyện , rõ mồn một.

 

Trong lòng Tô Hề khỏi suy ngẫm:

 

“Đại tiểu thư nhà họ Hạ và đại thiếu gia nhà họ Thương ?

 

Ừm... quả nhiên nữ phụ như mãi mãi gặp chuyện gì lành.”

 

bảo cô nhẫn nhịn sự sỉ nhục của kẻ khác?

 

Cơn giận chắc chắn cô thể chịu .

 

“Bây giờ chúng chia nhóm, chia nhóm xong cùng lên xe chuẩn xuất phát!”

 

Trong lúc suy tư, viên sĩ quan dẫn đội cầm loa bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ.

 

Tô Hề ngước mắt lên, phát hiện viên sĩ quan dẫn đội chẳng chính là Hàn Bân cùng đến căn cứ !

 

Lúc Hàn Bân cũng phát hiện bóng dáng của Tô Hề, đó liền cúi đầu thầm gì đó với lính bên cạnh.

 

Chẳng bao lâu lính liền mang khuôn mặt đầy kinh ngạc vui mừng chạy nhỏ tới mặt Tô Hề chào một cái, :

 

“Nữ thần...

 

đúng, Tô tiểu thư, cô còn nhớ !

 

Hàn đội của chúng mời cô qua đó~”

 

Khóe miệng Tô Hề giật giật một cái, thể nhớ !

 

Thế là cô khẽ ho một tiếng giả bộ thâm trầm :

 

“Ừm, hiện giờ c-ơ th-ể khỏe mạnh là , dẫn đường ~”

 

“A!

 

Tô tiểu thư cô vẫn còn nhớ , quá ~ ngờ cô cũng đến tham gia, xem nhiệm vụ vấn đề gì !”

 

Người lính trẻ tuổi mang khuôn mặt đầy kích động liến thoắng một tràng dài, nhưng Tô Hề thực sự chẳng ấn tượng gì với cả!

 

Cái cũng thể trách cô , chủ yếu là vì bắt tay với cô quá nhiều, thực sự cách nào ghi nhớ từng một, thế là cô chỉ thể giả vờ cao ngạo suốt dọc đường trả lời:

 

“Ừm...

 

đúng... sai!”

 

Cho đến khi hai tới mặt Hàn Bân, lính nhỏ đáng yêu mới ngừng cái miệng thao thao bất tuyệt , chào một cái chạy nhỏ rời .

 

 

Loading...