Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:38:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc Hạ Linh Linh chẳng đề cập đến việc đang đắc ý đến nhường nào, cô đem cải thảo và thịt xông khói trong hộp cơm chia cho từng chút một.”

 

Nhìn thấy thức ăn của ngày càng ít , mặt cô dần hiện lên vẻ đau lòng vì tiếc của, nhưng nghĩ đến việc lát nữa thể nhục Tô Hề, cô vẫn c.ắ.n răng chia sạch thức ăn cho tất cả , nhưng duy nhất chỉ bỏ qua Tô Hề.

 

Thực tế thì đến cuối cùng, mỗi cũng chỉ chia một lá cải thảo và một miếng thịt xông khói to bằng đồng xu mà thôi.

 

Tô Hề liếc mắt những khác, cô thật sự là ăn nổi nữa, thế là đem miếng bánh mì ăn dở cẩn thận thu dọn bỏ trong ba lô.

 

Cho dù trong gian vật tư chất cao như núi, đủ loại đồ ngon, nhưng kiếp từng nếm trải hương vị của cái đói, thậm chí vì để sống sót mà từng ăn cả màn thầu rơi trong bùn đất.

 

Cho nên, hiện tại cô vô cùng trân trọng thức ăn, dù là bánh mì ăn dở cô vẫn sẽ cất để dành cho ăn tiếp.

 

Haiz...

 

chút nhớ món gà ở nhà , thịt gà đó miệng là tan, ngoài giòn trong mềm, ngon hơn cái bánh mì khô khốc nhiều.

 

Nhìn cô gái ở góc tường phản ứng gì, Hạ Linh Linh nghiến răng lên tiếng:

 

“Ái chà~ Tô tiểu thư, thật xin nhé, lỡ quên mất cô .

 

Buổi trưa thấy cô ăn cơm, nãy chỉ ăn một chút bánh mì, cứ ngỡ là cô đang gặp khó khăn lắm, nhưng cô xem giờ còn cơm canh gì nữa ~"

 

“Phụt..."

 

Nghe lời âm dương quái khí của Hạ Linh Linh, Tô Hề thật sự nhịn mà “phì" một tiếng thành tiếng.

 

Thấy Tô Hề cuối cùng cũng phản ứng, Hạ Linh Linh vội vàng tiếp lời:

 

“Tô tiểu thư, cô cái gì?"

 

Tô Hề nắm tay đặt lên môi ho một tiếng, :

 

“Không gì, chỉ là nghĩ đến chuyện vui thôi."

 

“Chuyện vui gì thế, cho cùng vui vẻ chút ?"

 

Hạ Linh Linh vẻ mặt nghi hoặc hỏi, cô tin chắc rằng Tô Hề chọc trúng chỗ đau.

 

“Khụ khụ...

 

nghĩ chắc cô , thôi bỏ Hạ tiểu thư."

 

Tô Hề mỉm trả lời.

 

“Không , bây giờ cũng đang rảnh rỗi chán ngắt, dù thích cô nhưng cô cho vui một chút cũng mà~" Hạ Linh Linh giả vờ đại lượng .

 

Những khác thấy cũng phụ họa theo:

 

thế đúng thế, Tô tiểu thư cho cùng chung vui ."

 

Lúc Tô Hề mới nghiêm túc mở lời:

 

“Được , nếu Hạ tiểu thư nhất quyết ...

 

Nếu buồn thì trách nhé~"

 

Hạ Linh Linh chỉ thấy Tô Hề bêu , cô vội thúc giục:

 

“Cô mau !"

 

“Thật là..."

 

Chương 127 Kiếm chuyện ngược vả mặt

 

Tô Hề như úp mở một lát, đó đôi môi mỏng khẽ mở:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-154.html.]

 

“Vừa thấy coi lá cải thảo với mấy miếng thịt xông khói như bảo bối, vẻ mặt thì đau lòng ch-ết, chợt nhớ đến dáng vẻ con ch.ó nhà đây lúc giữ đồ ăn, giống y hệt luôn, thế nên mới nhịn thành tiếng..."

 

Hạ Linh Linh phản ứng chậm nửa nhịp mới hiểu , cô trừng mắt Tô Hề đầy giận dữ:

 

“Cô đang chế giễu !"

 

kể , cô cứ nhất định bắt kể, với vội vàng tự nhận vơ thế gì, cũng chỉ đích danh ai ?"

 

Tô Hề nhún vai đầy thản nhiên, tươi trả lời.

 

“Hừ, thế còn hơn loại nghèo kiết xác chỉ gặm bánh mì gấp trăm !"

 

Thấy cãi , Hạ Linh Linh chỉ đành hậm hực hừ lạnh một tiếng, tiếp tục mỉa mai.

 

“À đúng đúng đúng, cô gì cũng đúng hết!"

 

Nói xong, Tô Hề nhắm mắt tựa một bên nhắm mắt dưỡng thần.

 

Thấy , Hạ Linh Linh nghẹn một cục tức trong ng-ực lên xuống , cảm giác như đ-ấm một quyền bông gòn, vô cùng uất ức.

 

ngặt nỗi Tô Hề căn bản thèm đoái hoài đến cô , cô c.h.ử.i giờ cũng bắt đầu c.h.ử.i từ .

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua, ban ngày Hạ Linh Linh âm dương quái khí thì đáp trả, ban đêm dựng lều nghỉ ngơi bãi đất trống, hai ngày trôi qua bình yên, nhưng đến trưa ngày thứ ba gặp vấn đề.

 

Do lượng tang thi đó khá ít, nên tốc độ di chuyển của cũng chậm, đoàn hai ngày đến ranh giới giữa thành phố R6 và R7.

 

Ngay khi họ bước khu vực vành đai thành phố R7 lâu, đột nhiên một bầy tang thi lớn bao vây tấn công, chỉ dựa quân đội đủ để áp chế đám tang thi nữa.

 

trong họ vẫn những bình thường, một binh sĩ mới thức tỉnh dị năng nhờ Tô Hề cũng chỉ mới đạt cấp một, họ đối phó nổi với nhiều tang thi như , vì thế cần đến các đội dị năng giả tay.

 

“Tất cả nhân viên, chuẩn chiến đấu, phía một nghìn con tang thi đang kéo đến, năm phút nữa sẽ tới chỗ chúng ."

 

Hàn Bân khi nhận thông báo từ dị năng giả hệ tinh thần, liền cầm loa phóng thanh lệnh cho .

 

Tô Hề dùng thần thức cảm nhận một chút, phía quả thật một đám tang thi đen kịt đang di chuyển về phía , nhưng đa trong đó đều là tang thi cấp thấp, tất nhiên cũng mười mấy con đạt đến cấp độ Thực Thi Chủng.

 

Tất cả các đội thấy đều nhảy xuống xe, chuẩn bắt đầu chiến đấu.

 

Hàn Bân thấy thế tiếp:

 

“Tinh thể thu từ việc tiêu diệt tang thi thuộc về cá nhân, căn cứ sẽ thu một cái nào, mời các đội cố gắng lên!"

 

Nghe thấy tinh thể để lấy, ý chí chiến đấu của từ rời rạc chuyển sang hăng hái hẳn lên.

 

Vốn dĩ sự sắp xếp đều diễn thuận lợi, lúc kẻ nhất định gây chuyện.

 

“Đội trưởng Hàn, thấy sắp xếp như công bằng."

 

Một giọng nữ lảnh lót vang lên bên cạnh, đầu , là Hạ Linh Linh.

 

“Ý của Hạ tiểu thư là?"

 

Hàn Bân chút hiểu cô diễn đạt điều gì.

 

Chỉ thấy Hạ Linh Linh cúi đầu một tiếng, lớn tiếng :

 

nghĩ nên phân chia nhiệm vụ theo đội, mỗi đội ít nhất tiêu diệt hai mươi con tang thi!

 

Nếu đội g-iết nhiều đội lười biếng góp sức, chẳng công bằng , xem đúng ?"

 

Nói xong, Hạ Linh Linh còn đầy ẩn ý liếc Tô Hề.

 

Những khác nghĩ thấy quả thật lý, cộng thêm việc Hạ Linh Linh là đại tiểu thư cưng của nhà họ Hạ, thế là từng một hùa theo phụ họa:

 

 

Loading...