“Cô ước chừng là lúc mạt thế đến, những đang đặt phòng nghỉ ngơi trong khách sạn, kịp chạy dị hóa hoặc ăn thịt, mà những còn sống lẽ tiến hành quét dọn một .”
Trong đó một phòng vẫn coi là khá sạch sẽ, còn những phòng thì lộn xộn bừa bãi, đủ loại vết m-áu bẩn thỉu trộn lẫn với , khiến khó thể tưởng tượng đây từng là khách sạn đắt đỏ nhất.
Tô Hề dựa tinh thần lực mạnh mẽ nhanh ch.óng dọn dẹp tang thi trong mỗi phòng, nhưng phát hiện điều bất thường khi đến gần một trong các căn phòng đó.
“Hửm?
Chỗ sống!"
Cô dừng cánh cửa của một căn phòng, bởi vì cô nhận thấy trong căn phòng mà vẫn còn thở của sống!
Nói ngạc nhiên là dối, khoan hãy tiểu đội của họ thực lực mạnh đến mức thể tùy ý xuyên qua đám tang thi cấp thấp , nhưng đổi là những khác e rằng khó thể như họ.
Chẳng lẽ là tiểu đội dị năng giả khác đến đây thu thập vật tư nên thuận tiện ở đây?
Với nguyên tắc thêm một chuyện bằng bớt một chuyện, Tô Hề bận tâm đến trong phòng, mà tiếp tục tìm kiếm những con tang thi khác để dọn dẹp.
Việc dọn dẹp mới thấy lạ, cô phát hiện chỉ căn phòng đó sống sót, mà còn vài căn phòng khác cũng sống sót ở!
Nghĩ đến những chuyện rắc rối gặp đây, Tô Hề cảm thấy đầu óc đau ong ong, cô thực sự dính dáng đến mấy chuyện linh tinh, thế là định âm thầm rời .
Ai ngờ——
“Cạch..."
“Mỹ nữ, mỹ nữ!
Cảm ơn cô cứu chúng ~"
Cùng với tiếng mở cửa, một giọng thiếu nữ nhanh nhảu vang lên từ phía .
Chương 211 Thánh mẫu
Tô Hề tiếng , phát hiện ở một căn phòng khách cách cô xa một thiếu nữ tuổi tác lớn, dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu đang vẫy tay với cô.
“Không cần khách sáo, tiện tay thôi."
Tô Hề bình thản đáp một câu thêm gì nữa, mà tiếp tục về phía cầu thang.
“Ơ kìa mỹ nữ cô đợi chút!"
Mặc dù cô bận tâm đến những , nhưng thiếu nữ đó cứ như nhận sự lạnh nhạt của khác, mặc một bộ đồ trắng lạch bạch chạy từ trong phòng , phía còn theo vài sống sót, cô nắm lấy quần áo của Tô Hề.
“Mỹ nữ, cô bây giờ bên ngoài thế nào ?
Chúng nhốt ở đây một thời gian , mỗi ngày chỉ thể lén lút trốn tang thi xuống kiếm chút gì đó ăn, may mà thức ăn trong khách sạn nhiều, chúng ăn tiết kiệm thì cũng miễn cưỡng no bụng."
Nói , thiếu nữ đó còn chút nức nở sụt sịt mũi, tiếp tục tự một bất chấp ý của đối phương:
“ bây giờ chúng cũng trụ vững nữa , bao nhiêu đồng bạn khi ngoài tìm vật tư đều ch-ết ở bên ngoài , hu hu hu."
Tô Hề cụp mắt thoáng qua bàn tay đang kéo áo của đối phương, bất động thanh sắc gạt nó lùi một bước:
“Bây giờ tang thi bên ngoài cấp bậc cao nhất đến chủng Bàn Thức , tức là tang thi cấp ba, nhưng tang thi xung quanh và tang thi trong khách sạn chắc đều đồng đội của dọn dẹp gần hết , các nếu , bây giờ thể rời khỏi."
Nghe thấy lời , thiếu nữ đó lộ vẻ mặt kinh ngạc mừng rỡ, cô vui sướng một nữa nắm lấy ống tay áo mà Tô Hề né tránh, kích động :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-254.html.]
“Mỹ nữ, các cô thật lợi hại quá, cảm ơn các cô dọn sạch tang thi!
Chỗ chúng còn bảy tám sống sót, sắp tới các cô định thế, thể mang chúng cùng ?"
Lúc Tô Hề chút mất kiên nhẫn, cô mấy khách khí mà gạt bàn tay đang nắm lấy ống tay áo của đối phương , giọng điệu lạnh lùng:
“Xin , thích sự đụng chạm của lạ, cũng thói quen cùng đường với lạ, còn việc, tiếp chuyện nữa!"
“Hừ~ Sao cô như chứ, mặc dù cảm ơn cô cứu chúng , nhưng nếu cô cứu , thì hãy đến cùng trực tiếp cứu chúng , ích kỷ như chứ!"
Thiếu nữ thấy thái độ đối phương lạnh nhạt, nhịn mà chu mỏ bắt đầu phàn nàn, mà mấy nam nữ phía cô cũng bắt đầu lên tiếng phụ họa.
“ thế đúng thế, cô lợi hại như , thì thuận tiện cứu hết chúng ?"
“Làm thể ích kỷ như , cô nỡ lòng chúng cứ thế ch-ết ở đây ?"
“Mỹ nữ, dù cô cũng dọn sạch tang thi , chúng chỉ theo cô đến nơi an thôi, sẽ đem rắc rối cho cô !"
“..."
Hửm?
Vậy mà đạo đức giả với cô!
Đã lâu lắm ai dám dùng đạo đức ép buộc cô nha, còn nhớ cuối cùng với cô đ-ánh cho biến mất tăm mất tích .
Nghe thấy lời , Tô Hề giận mà , cô nghiêng nâng mắt liếc mấy mặt, giơ ba ngón tay , giọng lạnh:
“Thứ nhất:
Không thể:
Thứ hai:
nỡ các ch-ết ở đây; Thứ ba:
Bây giờ các đem rắc rối cho .
Nếu các thực sự cảm ơn việc tiện tay cứu giúp của , thì đừng đến phiền nữa."
Những lời thể gọi là chút khách sáo, hề nể nang da mặt của mặt chút nào.
“Cô... cô thể như chứ!"
Thiếu nữ áo trắng lặp lặp chỉ rặn mấy câu đó, cô chán chứ cũng phát chán .
“Xẹt xẹt..."
Thấy đối phương còn định nắm lấy một nữa, Tô Hề trực tiếp vung tay lên, vài đạo tia sét từ trung c.h.é.m xuống, sượt qua lọn tóc mai bên tai thiếu nữ đó lao thẳng xuống đất phía mấy .
Thiếu nữ áo trắng dường như đòn tấn công đột ngột của Tô Hề cho kinh sợ, cô bịt miệng liên tục lùi , thể tin nổi :
“Cô... cô mà dùng dị năng tấn công sống ?
Sao cô thể tàn nhẫn như , tấm lòng của cô mất ?"
Được , hóa còn là một đóa sen trắng thánh mẫu!