Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 275

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:58:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu b-éo Thiên Hữu Arper với vẻ mặt đầy sùng bái, thật sự giống như Ôn Nhiên cố ý trêu chọc , mà là thật lòng khâm phục dũng khí của , ngay cả phụ nữ như cũng tiếp chiêu .”

 

“Phụt...”

 

Ôn Nhiên vốn luôn giữ vẻ mặt cảm xúc cũng những lời của Thiên Hữu cho bật , đặc biệt là bộ dạng nghiêm túc đó của , càng khiến thấy buồn vạn phần.

 

“Mọi đủ đấy!!!”

 

Arper cuối cùng nhịn tức giận hét lên một tiếng, dùng ánh mắt oán hận u ám :

 

“Làm ơn , đó là tự nguyện !

 

Rõ ràng là từng một các vì ghét phụ nữ đó nên chịu trách nhiệm, cũng thèm quản hai đó, hết cách nên mới chỉ thể để !

 

Không thì hả!”

 

Tiếp đó, khựng một lát, cảm thấy càng càng thấy ủy khuất, thế là tiếp tục dùng ánh mắt cộng thêm lời để song trọng lên án:

 

“Hu hu hu, sự trong trắng của !

 

bỏ nhiều nhất, vì kế hoạch , chỉ bỏ tinh lực, còn bán rẻ cả sắc tướng!

 

dễ dàng lắm ...”

 

Chương 229 Hạ thu-ốc

 

Nhìn thấy cảnh , Tô Hề sắp đến mức nội thương , nhưng thấy thật sự đang khó chịu, cô cũng tiện thành tiếng, chỉ thể chậm rãi tiến lên vỗ vỗ vai :

 

“Arper, lắm, hổ là bộ mặt của đội chúng , chuyện chỉ mới .

 

Khụ khụ...

 

Tối nay chút món thích ăn nhất để bù đắp cho !”

 

“Tô Hề, vẫn là cô nhất, cô xem đám lương tâm kìa, lợi dụng xong còn nhạo .

 

Đặc biệt là cái tên Ôn Nhiên , hôm nay là công thần, yêu cầu Ôn Nhiên bàn ăn cơm!”

 

Arper Tô Hề vuốt giận thành công, ấm ức lườm Ôn Nhiên, cơn giận trong ánh mắt đó hề che giấu mà bộc phát về phía .

 

Ôn Nhiên bất đắc dĩ mỉm , em của từ khi nào trở nên hài hước như chứ!

 

“Được , sai !

 

Arper, lắm, hôm nay vất vả cho bán rẻ sắc tướng !”

 

Nói xong, còn giơ ngón tay cái hiệu với Arper.

 

Phải nhanh ch.óng khen mới , nếu với tính khí của , thật sự thể chuyện cho bàn ăn cơm thật!

 

“Được thôi, nể tình thành tâm thành ý xin , tha thứ cho đấy!

 

Tô Hề, hôm nay ăn món móng giò kho của dì !”

 

Thấy Arper cuối cùng cũng quậy phá nữa, Tô Hề vội vàng gật đầu:

 

“Muốn ăn gì cứ với , nhiều món lắm!”

 

, Arper ăn gì thì cứ với dì, tối nay dì sẽ một bữa thật ngon cho các cháu.”

 

Cảnh tượng ấm áp và náo nhiệt khiến Miêu Lâm Na với tư cách là lớn cảm thấy thoải mái, giống như nuôi một đàn con cháu .

 

già mà, luôn thích sự náo nhiệt.

 

Sau khi đùa giỡn xong, Tô Hề dùng thần thức kiểm tra kỹ lưỡng từ trong ngoài căn biệt thự một lượt, khi phát hiện sự tồn tại của các vật phẩm giám sát như camera, lúc mới nghiêm túc :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-275.html.]

 

“Lúc nãy kiểm tra qua , căn biệt thự ai giám sát.

 

Chúng chuyện chính sự , nghĩ bọn họ cho chúng căn biệt thự lòng ?”

 

Nhắc đến chính sự, Tô Dụ tiến lên một bước:

 

“Em thấy những chắc là tìm cơ hội để tóm gọn chúng , căn biệt thự và đám Lâm Sở Sở chỉ là vật che mắt thôi, dùng để đ-ánh lạc hướng chúng .”

 

Nghe , Tô Hề tỏ ý tán thành:

 

, bọn họ tuy nhân cơ hội lấy xe của chúng , điều đó chứng tỏ là còn mục đích khác.

 

Chúng cứ hành động theo kế hoạch, giả vờ như phát hiện điều gì, đợi đối phương tay, chúng sẽ cho bọn họ một vố bất ngờ!”

 

Vì cả nhóm ngay từ đầu cảm nhận ác ý của đối phương, nên cũng vì căn biệt thự mà nảy sinh tâm lý chủ quan.

 

Họ chỉ lấy những vật dụng sinh hoạt cơ bản nhất, những thứ khác vẫn để trong gian của Tô Hề và Tô Dụ.

 

Tám giờ tối.

 

“Cốc cốc cốc~”

 

Thiên Hữu đang ở phòng khách dậy mở cửa:

 

“Ai thế?”

 

“Là , Sở Sở đây~ đến đưa ít đồ cho ~”

 

Ngoài cửa là giọng vẫn nũng nịu như cũ của Lâm Sở Sở.

 

“Ồ ồ, là cô Lâm , tối muộn thế qua đây việc gì ?”

 

Thiên Hữu tuy là khờ khạo nhất trong nhóm, nhưng đối mặt với tình huống vẫn thể phân biệt rõ ràng việc.

 

Lâm Sở Sở qua là đến để việc , tám chín phần mười là nhận nhiệm vụ gì đó chuẩn hành động !

 

Chỉ thấy Lâm Sở Sở lúc một bộ quần áo sạch sẽ, chiếc cổ để lộ ngoài còn mấy vệt đỏ, khắp đều toát một vẻ lẳng lơ, trưởng thành qua là cả buổi chiều nay cô những gì.

 

“Là thế , thấy đường xa như , lo lắng vật tư của sẽ đủ, nên mới mang chút đồ ăn đến tặng.”

 

Nói đoạn, cô còn nhấc chiếc giỏ nhỏ đang cầm tay lên, hiệu đến để mang sự ấm áp.

 

“Ra là , thế thì ngại quá, bây giờ vật tư khan hiếm như , chúng nỡ nhận đồ của chứ?

 

trong , bây giờ muộn , đừng mãi ở ngoài~”

 

Thiên Hữu né sang một bên, mời Lâm Sở Sở trong.

 

“Được, xin phiền~”

 

Lâm Sở Sở cũng khách sáo, cô xách chiếc giỏ nhỏ bước thẳng trong biệt thự.

 

Đầu tiên cô quan sát môi trường xung quanh căn phòng, xem đối phương lấy thêm vật tư nào khác .

 

Sau khi thấy trống , ánh mắt thoáng qua một tia thất vọng, nhưng đó vực dậy tinh thần đặt chiếc giỏ lên mặt bàn phòng khách.

 

“Những khác , Thiên Hữu, chỉ ở phòng khách ?”

 

Trước khi đến cô ghi nhớ tên của tất cả trong lòng, mục đích là để , giảm sự phòng của đối phương.

 

“À, đều ở lầu cả, cô cứ chơi một lát, gọi họ xuống.”

 

“Được.”

 

 

Loading...