Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:01:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hà Ninh con tang thi gần ngay mắt, lòng đầy oán hận.”

 

Cuộc đời như thế thực sự là điều mong ?

 

Hay cách khác, sống một cách đau khổ và mệt mỏi như , thực sự còn cần thiết ?

 

M-áu cánh tay trái vẫn ngừng chảy ngoài, sức lực của tay cũng chống đỡ đến cực hạn, cô thực sự còn động lực để tiếp tục trụ vững nữa...

 

Hà Ninh từ từ nhắm mắt , đối với ơn cứu mạng của Giang Hàm Hàm, , cô trả hết .

 

Từ nay về , hai còn nợ nần gì nữa.

 

“Gào...”

 

Tiếng gào thét hưng phấn của tang thi vì ngửi thấy m-áu thịt vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng Hà Ninh, buông lỏng bàn tay đang liều mạng chống cự của .

 

“Loảng xoảng...”

 

Kèm theo tiếng thanh sắt rơi xuống đất, Hà Ninh cũng tuyệt vọng chấp nhận phận......

 

đúng lúc ——

 

“Bộp!”

 

Một tiếng động lớn vật nặng đ-ập xác thịt từ phía truyền tới.

 

Ngay đó, Hà Ninh liền cảm thấy c-ơ th-ể nhẹ bẫng, cảm giác áp bức của tang thi dường như đột ngột biến mất.

 

Cô gắng sức mở đôi mắt , cảm nhận một vệt bóng tối đổ lên mặt , che ánh nắng ch.ói chang.

 

Trong lúc mơ hồ, dường như một bóng , đang ngược sáng mặt , xuống cô từ cao.

 

“Còn sống ?

 

Nếu còn thể kiên trì, thì nỗ lực mở mắt !”

 

Giọng lạnh lùng và chút ấm lúc hòa cùng ánh nắng buổi chiều lọt màng nhĩ cô, rót não bộ cô.

 

Mãi cho đến nhiều năm , cô vẫn còn nhớ rõ giọng , rõ ràng là lạnh lùng như , nhưng khiến cô cảm nhận sự ấm áp như mùa xuân hoa nở.

 

“Ai... ai?”

 

Hà Ninh gian nan lên tiếng, giọng khàn khàn cực kỳ khó .

 

Mà thiếu nữ mặt, khi thấy giọng dường như một tiếng, cô chậm rãi xổm xuống, động tác chút nương tình bôi thu-ốc lên cánh tay cho cô.

 

sẽ đau, nhưng lúc , cô cũng chỉ thể nhịn thôi!

 

Nếu nhịn , thì cứ hét lớn .”

 

Tô Hề khi kết liễu con tang thi bằng một đòn, tiện tay đ-á cái xác sang một bên, đó liền lấy từ trong gian một ít thu-ốc cấp cứu và băng gạc, động tác phần lạ lẫm giúp thiếu nữ xử lý vết thương.

 

vết thương thực sự quá sâu, đó là một miếng thịt trực tiếp xé xuống, nỗi đau trong đó chắc chắn hề ít.

 

“Tô... cô Tô?”

 

Hà Ninh gian nan mở đôi mắt một khe hở, lúc mới miễn cưỡng rõ dung mạo của .

 

“Đừng chuyện, đợi xử lý xong .

 

Tuy rằng xảy chuyện gì, nhưng... thì cứ lớn , ở đây ai nhạo cô , bởi vì mạng là sống cho chính xem.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-317.html.]

Nói đoạn, bàn tay xử lý vết thương của Tô Hề dùng lực một cái, trực tiếp khiến Hà Ninh đau đến mức khuôn mặt méo mó, thốt lên kinh hãi.

 

“A!!!

 

Đau!!!”

 

Không tại , lời của Tô Hề giống như ma lực , khiến cô lúc chỉ lớn hét lớn , phát tiết hết thứ trong lòng !

 

kỳ lạ là, hiện tại, cô đột nhiên tiếp tục sống, vì chính mà sống để ngắm thế giới .

 

“Oa oa oa...

 

đau quá, thực sự đau quá... hu hu hu...”

 

Đột nhiên, cô rống lên, miệng vẫn ngừng kêu đau, nhưng cái đau đó rốt cuộc là về thể xác tâm hồn, e là chỉ một cô mới .

 

phụ nữ bên cạnh đang tỏa khí tức lạ chớ gần, nhưng dịu dàng một cách lạ thường , khắc sâu lòng cô, trở thành mục tiêu của cô...

 

Chương 265 Tự cho là đúng

 

Tô Hề thiếu nữ đang gào mặt, cô im lặng một lời, chỉ âm thầm nhẹ nhàng động tác tay hơn một chút.

 

Một lúc , thấy vết thương xử lý gần hứa, Tô Hề lúc mới dậy phủi bụi quần áo, lạnh nhạt lên tiếng:

 

“Được , bây giờ cô thể tự dậy ?”

 

“Cảm ơn cô Tô, thể tự dậy.

 

Ơn cứu mạng của cô Hà Ninh ghi lòng tạc , cái mạng của là của cô!”

 

Hà Ninh đầu hướng về phía Tô Hề, ngước mắt chằm chằm thiếu nữ đầu, đôi mắt vốn u ám lúc tràn đầy sự kiên định.

 

“Ừm, thì lên theo về thôi, căn cứ còn nhiều việc cần .

 

Có điều... mạng là của chính cô, sống thế nào dựa , mà là do cô tự quyết định, cần một con b.úp bê rối báo ân chỉ lòng dũng cảm mà ước mơ.”

 

Nghe thấy những lời cảm ơn của đối phương, Tô Hề mới chậm rãi gật đầu, ngược sáng cúi đưa một bàn tay, kéo Hà Ninh đang mặt đất dậy.

 

“Được...”

 

Thực hiện tại Hà Ninh nhiều lời với Tô Hề, nhưng bắt đầu từ .

 

Rõ ràng bao nhiêu lời cảm ơn, mà lúc cô chỉ cảm thấy những lời cảm ơn vô cùng tái nhợt yếu ớt.

 

Bởi vì bất kể lời nào, đều đủ để diễn tả cảm xúc trong lòng cô lúc ...

 

Hà Ninh do dự một lát, liền đặt bàn tay thương của bàn tay Tô Hề đang đưa tới, nắm c.h.ặ.t lấy——

 

Cái nắm tay , đối với cô mà , dường như là nắm lấy hy vọng...

 

Tô Hề một tay kéo dậy, đó liền dìu đối phương từ từ về hướng căn cứ.

 

Hai dọc đường đều im lặng, cứ như im lặng về phía .

 

Tô Hề là vì cả vốn dĩ lạnh lùng, bình thường cũng ham chuyện, còn Hà Ninh là vì nên cái gì, cộng thêm việc trải qua chuyện của Giang Hàm Hàm, cô còn đang chìm đắm trong sự thất vọng của bản thoát .

 

Cứ như , Tô Hề dìu đối phương cảnh giác môi trường xung quanh, nếu gặp con tang thi nào mắt thì tiện tay vung một cái, trực tiếp dùng kỹ năng tiêu diệt.

 

Có sự gia hộ của kẻ mạnh, hai cuối cùng mười lăm phút bình an vô sự trở về căn cứ.

 

“Chị Hề, chị về ạ?”

 

 

Loading...