Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:01:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hửm?

 

Kêu to thế , xem tinh lực dồi dào nha!

 

cô Thanh Đại hố một vố , giới thiệu một con heo con cho , nhưng cái thứ thì tác dụng gì chứ?"

 

Tô Hề chằm chằm con heo con yên phận trong tay tỏ vẻ suy nghĩ:

 

“Chẳng lẽ thấy đói quá lâu , khi cung cấp cho chút đồ ăn?

 

Chậc chậc... thịt heo , heo nguyên con hình như ngon đấy nhỉ!"

 

“Hừ hừ hừ!!!"

 

Con heo con trong tay dường như hiểu lời Tô Hề , nó giãy giụa một hồi bắt đầu gào thét ngừng, tiếng kêu đó vang tận mây xanh, là t.h.ả.m khốc cũng tuyệt đối quá đáng...

 

“Ái chà, vẫn còn giãy giụa vẫn còn kêu, thật là ngoan mà, xem ăn sớm thôi!"

 

Thấy nó giãy giụa yên như , Tô Hề ác ý khẽ một câu, trực tiếp con heo con sợ đến mức rùng một cái, nhưng dám kêu một tiếng heo nào nữa.

 

Thấy cái thứ nhỏ cuối cùng cũng im lặng , cô mới bắt đầu suy nghĩ về tác dụng của con heo .

 

Vừa dùng thần thức để cảm nhận qua, cô quả thực thể cảm ứng d.a.o động linh lực từ con heo con , nhưng mà...

 

Tô Hề cúi đầu chút cạn lời con heo màu hồng dám động đậy trong tay, thái dương khỏi hiện lên ba vạch đen:

 

“Thứ thật sự liên quan đến linh lực ?”

 

Mà lúc con heo cảm nhận bắt dường như ác ý với nó, thế là bắt đầu trừng lớn đôi mắt xám xịt chằm chằm Tô Hề tò mò quan sát.

 

“Khịt khịt~"

 

Thơm quá , cái giống cái loài mùi thơm quá!

 

Còn thơm hơn gấp trăm bất cứ thứ gì nó từng ngửi thấy và tìm thấy đây!

 

Heo con càng ngửi càng to gan, lúc mùi thơm mặt hun đến mức ngây ngất, cái mũi heo nhỏ màu hồng của nó đang khịt khịt ngừng động đậy, dần dần mà dán ng-ực Tô Hề...

 

“Bép~"

 

Thấy , Tô Hề dùng sức lắm vỗ một cái đầu heo của nó, biểu cảm ghét bỏ lên tiếng:

 

“Ta ngươi hiểu lời , chuyện gì đây, chẳng lẽ ngươi còn là một con heo háo sắc ?

 

Ta thấy ngươi cũng chẳng tác dụng gì, là ném về nướng ăn cho !"

 

Qua lời đe dọa của đối phương, heo con quả nhiên sợ hãi vội vàng thu mũi , đồng thời lấy lòng dùng đầu heo cọ cọ lòng bàn tay Tô Hề.

 

“Hừ hừ hừ~ hừ hừ~"

 

Thậm chí, khi cọ xong nó còn phát tiếng kêu nịnh nọt, âm thanh đó giống như đang :

 

“Đừng mà, thịt của ngon , đừng nướng !”

 

Khốn nỗi, Tô Hề thật sự hiểu ngôn ngữ của con heo con , thế là cô dùng tay lôi Phượng Loan từ trong gian ...

 

“Phù phù...

 

Chủ nhân?

 

Người tìm chuyện gì ?

 

Ta..."

 

Đã lâu gần gũi với chủ nhân, Phượng Loan kích động về phía mặt, nhưng khi thấy cô đang cầm một sinh vật khác trong tay thì hình mập mạp chấn động, kinh ngạc tố cáo:

 

“Chủ... chủ nhân, linh sủng nhỏ khác ở bên ngoài !!!

 

Hu hu... những ngày qua sống thế nào ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-339.html.]

Ta..."

 

Hai con vật cùng c-ơ th-ể màu hồng nhưng mập mạp dị thường, một trái một trong tay Tô Hề, bộ dạng đó thật nực .

 

“Dừng, thu !

 

A Loan, ngươi giả quá..."

 

Nghe chủ nhân , mặt chim của Phượng Loan đổi nhanh:

 

“Ồ, !"

 

Tô Hề hỏi Phượng Loan một tràng:

 

“Ta rành thú ngữ lắm, nào, ngươi giúp hỏi xem, con heo nhỏ cái gì, tác dụng gì, tại thể cảm nhận d.a.o động linh lực nó?"

 

“Thì là mới nhặt , thật là dọa ch-ết chim ...

 

Cứ tưởng sắp thất sủng chứ!

 

Dễ dễ , chủ nhân để xem giúp ~"

 

Nói xong, Phượng Loan liền lắc lắc cái mập mạp, vươn đầu chim về phía heo con đối diện:

 

“Chíu chíu chíu chíu chíu chíu!"

 

“Khịt khịt, khịt khịt hừ hừ hừ hừ!"

 

Không ngờ con heo con đó thật sự hiểu lời Phượng Loan, nó lên tiếng đáp lời hỏi han của đối phương.

 

Mà lúc Tô Hề thì giơ hai tay với vẻ mặt thế :

 

(???)!

 

Hồi lâu, Phượng Loan mới ngẩng cái đầu chim kiêu ngạo lên giải thích với Tô Hề:

 

“Chủ nhân, trong c-ơ th-ể nó đúng là tồn tại linh lực, hơn nữa nó còn là một con heo tầm bảo hiếm đấy nha~ Loại sinh vật bình thường đều sống ở tu chân giới, là linh sủng bảo bối mà các tu sĩ ai nấy đều tranh giành đấy!"

 

Chương 284 Linh sủng nhận chủ

 

“Hửm?

 

Ngươi con heo b-éo nhỏ là linh sủng trân quý?"

 

Tô Hề nhẹ nhàng dùng sức bóp một cái con heo mập mạp trong tay, trong lòng khỏi bắt đầu suy nghĩ.

 

Heo tầm bảo... màu hồng... linh sủng...

 

Cái chẳng là bảo bối mà nữ chính trong tiểu thuyết từng , giờ ở chỗ ?

 

chủ nhân, nhưng linh khí trong c-ơ th-ể nó nhiều, xem mới biến dị lâu.

 

Nói cũng kỳ lạ, tại ở nhân giới sự tồn tại của loại linh sủng nhỉ?"

 

Phượng Loan vỗ vỗ hai cái cánh nhỏ giãy giụa thoát khỏi tay Tô Hề, đó chậm rãi bay lên vai trái của cô.

 

“Ngươi chẳng là thần thú thượng cổ , còn hỏi chuyện của 'thú' các ngươi?"

 

Tô Hề giơ tay gõ nhẹ đầu chim của Phượng Loan, cau mày tiếp tục suy nghĩ về chuyện đang xảy mắt.

 

Nếu cô nhớ lầm, chính ở trạng thái linh hồn từng xem nội dung tiểu thuyết, trong đó giới thiệu qua một trong những linh sủng mà Diệp Tư Vũ , chính là một con heo tầm bảo hồng hào, c-ơ th-ể còn nhỏ hơn cả heo cảnh thông thường!

 

Heo tầm bảo đúng như tên gọi của nó, tác dụng của nó chính là thể cảm nhận tất cả bảo vật linh khí giữa đất trời.

 

Dù là tu chân giới nhân giới ở hạ giới, hễ là những thiên tài địa bảo trân quý đó, chắc chắn đều ẩn chứa linh khí nồng đậm thuần khiết, bảo vật càng trân quý hiếm , linh khí càng nồng đậm.

 

cơ duyên nữ chính trong tiểu thuyết , hiện giờ tình cờ cô đoạt !

 

Nếu như thì...

 

 

Loading...