“Chẳng dùng phương pháp gì đặc biệt cả, chỉ là gào thét tai đau quá, nên khâu miệng thôi."
“Cái gì!"
Vẻ mặt kích động của An Cố trông giống hệt như một gã trai thô kệch từ quê lên.
“Chẳng cô chỉ dán một chiếc lá lên miệng thôi , lẽ nào..."
“Ừ, đúng như nghĩ đấy."
Nói xong, Tô Hề thắt hai đầu miếng gạc thành một chiếc nơ bướm, hài lòng vỗ vỗ tay :
“Thế là vết thương của xử lý xong , chú ý một chút, đừng đụng nó.
Haizz... cái đội nếu thì đây, đến một điều trị cũng ."
Thấy Tô Hề dường như hề chút gì về trình độ kỹ thuật của chính , An Cố chỉ đành bất lực khổ:
“Không , chẳng bác sĩ là đây ?
Mọi biện pháp cứu hộ y tế của tiểu đội chúng cứ giao hết cho !"
“Thật là đứa trẻ dễ dạy."
Tô Hề hài lòng vỗ lên vai , gật đầu vỗ nhẹ hai cái.
“Á!!!
Chị!
Đại tỷ!
Nếu chị thích ch-ữa tr-ị cho khác đến thế thì cứ thẳng , em nhường cho chị, tranh nghề nghiệp với chị nữa là chứ gì?
Sao trả thù em thế !"
An Cố hốt hoảng lùi vài bước, những vết m-áu thấm miếng gạc của , khỏi phiền muộn nghĩ, đội trưởng của đội đúng là cái IQ kiểu ?
“A ha ha, ngại quá, quên mất chỗ vết thương..."
Tô Hề chút áy náy đối phương, miệng ngừng xin .
Đối mặt với một đội trưởng như , An Cố cũng chỉ thể chấp nhận phận, lẽ đây chính là điều thường , nếu Thượng đế mở cho bạn một cánh cửa, thì chắc chắn sẽ đóng của bạn một cánh cửa sổ.
Vì Tô Hề thực lực mạnh mẽ như thế, đối xử với đồng đội hết lòng hết , nên bình thường chút ngây ngô thiếu IQ chăng?
“Được , chuyện xử lý cũng hòm hòm , chúng tiếp tục thôi."
Nghe Tô Hề , Lạc Bạch thắc mắc:
“Chị tiên t.ử, tiếp theo chúng đường nào đây, lẽ nào chị đường ?"
“ ."
Tô Hề trả lời một cách hùng hồn, ngay khi lộ vẻ mặt chút bất lực, cô lên tiếng:
“Mặc dù , nhưng chúng chẳng bắt một con tin , bây giờ chính là lúc để phát huy tác dụng !"
“Này, đừng gào nữa, dẫn chúng đến căn cứ địa của các xem thử, nếu thể hiện , chừng thể giảm bớt đau đớn cho ngươi đấy~"
Tuyền Bác khi thấy giọng của đối phương, vội vàng gật đầu thật mạnh, bộ dạng vội vã đó như thể sợ đối phương hối hận bằng.
“ , chị tiên t.ử nhắc, em cũng sắp quên mất sự hiện diện của ..."
Vừa nãy mải xem An Cố và Tô Hề “diễn hài", suýt chút nữa quên mất còn chuyện .
“Được , nể tình ngươi phối hợp như ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-517.html.]
“Diệp, hồi."
Tô Hề đưa tay trái , ngón tay hướng lên khẽ móc một cái, chiếc lá màu xanh liền như sự sống, vô cùng ngoan ngoãn rời khỏi miệng Tuyền Bác.
Chỉ là cái cách rời đó dịu dàng cho lắm...
“Á!!
A a a!
Đ... kh... b... ch..."
Trên những mũi gai của chiếc lá xanh vẫn còn dính một ít m-áu và những mẩu thịt vụn nhỏ, mặt của chiếc lá trông dày đặc gai nhọn vô cùng đáng sợ.
Tuyền Bác, vốn khâu môi và tiêm độc tố liên tục, đau đớn gào thét một tiếng, lúc môi của sưng vù như hai cây xúc xích , sưng to, ngay cả chuyện cũng vô cùng khó khăn.
“Chao ôi, cái lưỡi to của ngươi nhất là đừng chuyện nữa, chúng căn bản hiểu gì ."
Alper mất kiên nhẫn mắng một câu, đó tiếp tục :
“Ngươi im miệng, trực tiếp phía dẫn đường .
cảnh cáo cho ngươi nhé, đừng nảy sinh ý định bỏ trốn gì đấy, chúng canh chừng nghiêm đấy, nếu bắt thì hậu quả tự chịu nhé~"
“Ưm ưm ư..."
Tuyền Bác , chỉ thể gật đầu lia lịa như trống bỏi.
“Đi thôi."
Để giữ lấy cái mạng nhỏ của , Tuyền Bác khi Tô Hề lệnh, lập tức lật đật mặt mấy , còn giơ tay chỉ về phía xa lầm bầm vài câu:
“A... a ba ba. a. a~ a~"
Tô Hề nội tâm:
...
“Ngươi cần chuyện, trực tiếp dẫn đường là ."
Sực nhớ miệng sưng đến mức , Tuyền Bác liền rũ đầu lên tiếng nữa, cả đều ngoan ngoãn vô cùng, bây giờ còn cái khí thế kiêu ngạo mắng c.h.ử.i lúc nữa?
Có Tuyền Bác dẫn đường, nhóm cũng coi như hữu kinh vô hiểm ngoài.
Ám khí trong hang động thật sự ít, lúc thì rắn lúc thì sụp lở, xem chủ nhân nơi chính là cho khác .
mặc dù nhiều cạm bẫy, những thứ sớm Tuyền Bác nghiên cứu thấu đáo , vì dẫn đường, trong thời gian thật sự gặp mấy cạm bẫy ch-ết .
Cùng lúc đó, những tiểu đội khác đến Miêu Trại tìm bảo vật cũng thông qua tượng đ-á tiến hang động.
Tuy nhiên khác với nhóm của Tô Hề, cảnh tượng họ thấy khi tiến bức tượng là thứ mà Tô Hề và thấy!
Nói cách khác, mấy nhóm tiến những gian lòng đất khác !
“Đại ca, bây giờ, chúng tiếp tục tới phía ?
Vừa nãy em thấy bên tiếng động cực lớn, chừng..."
Một thành viên trẻ tuổi như .
“Phú quý cầu trong hiểm nguy, trong các nếu ai sợ , thì bây giờ hãy leo miệng hang , đừng chờ đến lúc mới kẻ đào ngũ."
Một tràng lời thể gọi là hùng hồn, cổ vũ và kích thích sĩ khí của những khác vô cùng.
Mà thể lời uy quyền chế ước , chính là đó phái ám toán Tô Hề và đồng đội — Lý Dương!