Nghe , Tô Hề cũng thèm để ý đến Vân Tịch nữa, ngược xoay về phía Tưởng Lộ Lộ, với cô một tràng lời mà những khác đều quá hiểu rõ.
Ngụ ý bên trong, e rằng chỉ trong cuộc mới thể tường tận.
Tưởng Lộ Lộ dùng ánh mắt phức tạp liếc Tô Hề, đó Vân Tịch đang mặt , lẳng lặng cúi đầu, lời nào.
Đến đây, Tô Hề cuối cùng giải quyết bộ sự việc một cách hảo.
Cô chỉ tránh bẫy của đối phương, thậm chí còn ngược lợi dụng cái bẫy đó khiến trong cuộc khốn đốn.
Thực cô thể trọn vẹn quá trình sự việc, nhưng về chuyện hạ thu-ốc cô bằng chứng, nếu đường đột khả năng sẽ Vân Tịch nắm thóp điểm để hãm hại cô.
nếu mượn cơ hội cho Tưởng Lộ Lộ một chút ngon ngọt, giúp cô thoát khỏi cái danh quyến rũ vị hôn phu của khác, còn dùng cách đó khiến Vân Tịch và Tưởng Lộ Lộ hai ly tâm, chẳng là một mũi tên trúng hai con nhạn ?
Dù Tưởng Lộ Lộ cũng trả giá cho những việc xa , cô lăng nhục, và chê chế giễu, thế nhưng kẻ màn là Vân Tịch hảo chút sứt mẻ mà ở đó!
Nếu đoán sai, Tưởng Lộ Lộ chắc hẳn là nhận chỉ thị của Vân Tịch mới tới hãm hại .
Đã như , cô thể nào một chút oán hận nào đối với Vân Tịch.
Nếu hạt giống hận thù gieo xuống, thì sẽ khó mà dọn dẹp đây~
Quả nhiên, Tưởng Lộ Lộ khi im lặng một lúc, liền đột ngột ngẩng đầu lên, chằm chằm Tô Hề:
“Cô Tô sai, đây quả thực là ý của !”
“Cái gì?”
Vân Tịch tình huống đột ngột cho giật , cô lập tức dùng sức nắm c.h.ặ.t bàn tay Tưởng Lộ Lộ đang đặt lưng , mang theo ý đe dọa :
“Lộ Lộ, lẽ nào còn nỗi khổ tâm nào khác ?
Có gì thì cứ , nhưng tuyệt đối đừng sai lời đấy!”
“...”
“Mấy các cô, tán gẫu xong ?
Bây giờ nên đến chuyện của !”
Còn đợi Tưởng Lộ Lộ xong, giọng đầy khí thế của Lý phu nhân truyền đến.
Bà một tay xách tai Phùng Phi, một tay chống nạnh :
“Cái loại b-éo lùn ch-ết tiệt mà cô cũng trúng ?
Chậc chậc...
Cô Tưởng, đây cũng từng qua danh tiếng của cô.
Thân là đội trưởng của một tiểu đội còn mang dị năng trong , nghĩ đến chuyện quyến rũ đàn ông của chứ?
Nể mặt cô Vân, hôm nay nhất cô nên cho một lời giải thích, nếu thì...”
“Rầm!”
Lý phu nhân một chân giẫm Phùng Phi lòng bàn chân, giọng điệu khá hung dữ:
“Kết cục của hai các e là đều xong !”
“Ái chà... nhẹ... nhẹ tay chút...”
Phùng Phi kêu t.h.ả.m một tiếng, cả giống như một đống thịt lợn ỉu xìu bò mặt đất.
“Giải thích cái gì?
Còn cái gì để giải thích nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-592.html.]
Kết hợp với đoạn đối thoại của cô Tô khó để nhận , Lộ Lộ chắc hẳn là hại, chắc chắn là ép buộc!”
Vân Tịch thấy thế vội vàng lên tiếng giúp Tưởng Lộ Lộ chuyện, sợ rằng chậm một bước đối phương sẽ khai .
“Thật sự là như , cô Tưởng?”
Tô Hề đúng lúc phát âm thanh nghi vấn.
“Bây giờ chuyện liên quan đến cô nữa, hy vọng cô tham gia nữa.”
Vân Tịch bất mãn lườm Tô Hề một cái.
“Tịch Tịch đúng... ... ép buộc...”
Cuối cùng, Tưởng Lộ Lộ vẫn lựa chọn khai Vân Tịch , mà thuận theo lời cô tiếp tục .
Nghe thấy câu trả lời của đối phương, Tô Hề thèm để ý bĩu môi, thầm nghĩ:
“Xì, thật chẳng thú vị gì cả.”
Tưởng Lộ Lộ vẫn dám công khai đối đầu với Vân Tịch, mặc dù chính cũng thấy thể nào chỉ dựa một chuyện mà khiến bộ mặt thật của Vân Tịch bại lộ .
Lúc Vân Tịch cũng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một , cô tiếp đó đầy căm phẫn :
“ ngay Lộ Lộ tuyệt đối thể chuyện như mà!
Lý phu nhân, chồng của bà đối xử với bạn của như , các dù cũng cho một câu trả lời chứ?”
“Cô ép buộc?”
Lý phu nhân mang theo vẻ mặt nghi hoặc hỏi một câu, bà luôn cảm thấy trong chuyện gì đó đúng lắm.
Người đàn ông Phùng Phi chung sống bấy lâu nay, đối với lão vẫn chút hiểu rõ, lão dám chuyện như thế chứ?
Chương 501 Giải quyết
Cùng lúc đó, Tô Hề cũng là xem náo nhiệt sợ chuyện lớn mà lên tiếng trêu chọc:
“Cô Tưởng, cô dù cũng là một thức tỉnh dị năng, hơn nữa còn là đội trưởng tiểu đội.
Theo , Phùng Phi chắc là một bình thường thức tỉnh gì cả, tuy lão là nam cô là nữ, nhưng đây là mạt thế mà, thực lực của dị năng mạnh hơn bình thường quá nhiều, xin hỏi lão cách nào để đe dọa ép buộc một dị năng như cô?”
Lời , đều cảm thấy lời của cô dường như chút đạo lý.
Nhìn thấy xu hướng của sắp đổi, nhãn cầu của Vân Tịch đảo liên tục, đó liền trí trá trả lời:
“Cô Tô cô quên ?
Cô lúc đó Lộ Lộ khỏe ở nghỉ ngơi, nên cô mới sang phòng bên cạnh, Lộ Lộ chính là trúng loại thu-ốc gì đó thì !
Cô đúng , Lộ Lộ?”
Cảm nhận Vân Tịch chạm vai , Tưởng Lộ Lộ liền thấp giọng lẩm bẩm:
“Là như ... quả thực là cảm thấy đầu óc choáng váng, khắp sử dụng dị năng, chỉ , thậm chí đến cả âm thanh cũng phát , điều mới dẫn đến việc cách nào kêu cứu lớn tiếng ...”
Những lời cô thực phần lớn đều là thật, dù việc thể cử động, thể kêu cứu đều là thật sự xảy , chẳng qua kẻ cầm đầu Phùng Phi mà là Tô Hề mà thôi.
“Bịch!”
Nghe thấy lời giải thích của Tưởng Lộ Lộ, Lý phu nhân phẫn nộ dùng sức giẫm một cái, khiến mỡ Phùng Phi đều giẫm lõm xuống một vết.
“Cái đồ đàn ông ch.ó ch-ết , , rốt cuộc là chuyện gì xảy ?
Tại cô thể cử động, là do ông giở trò quỷ ?”
“Khụ khụ... ... oan uổng quá, mà...”
Phùng Phi kêu t.h.ả.m một tiếng, lão nước mắt nước mũi ròng ròng mà .