Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 630

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:42:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói một cách đơn giản—— đây là một đàn ông tuy tuổi còn trẻ nhưng khắp đều toát vẻ bóng bẩy dầu mỡ.”

 

dù cho đối phương đang tức giận, lúc cô cũng hiểu đang gì...

 

ngôn ngữ hai nước bất đồng, những lời truyền tai cô cũng khác gì tiếng chim kêu.

 

Với nguyên tắc thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cô định vòng qua để rời , nhưng ai mà ngờ ...

 

“!@#¥%¥!”

 

Lại một tràng tiếng chim kêu truyền đến, đàn ông diện mạo với biểu cảm dữ tợn đang những lời khiến hiểu nổi.

 

Tô Hề gãi gãi đầu, cảm thấy đối phương chút khó hiểu, thầm nghĩ:

 

‘Bị thần kinh , đường thôi cũng kiếm chuyện?’

 

“!@#¥%……”

 

Trong chớp mắt, mắt Tô Hề xuất hiện mấy tên binh lính cầm giáo dài bao vây lấy cô, chặn đường phía , hơn nữa trong miệng còn đang tiếng địa phương.

 

Tô Hề nhịn đảo mắt một vòng, ngôn ngữ bất đồng đúng là thuận tiện mà...

 

cho dù hiểu đối phương gì, cũng khó để phán đoán tình hình hiện tại bất lợi cho cô.

 

Vì đối phương dùng giáo dài nhắm cô, chứng tỏ cô nên đưa đối sách tương ứng...

 

Bàn tay mảnh khảnh của cô khẽ lật lưng, thanh Hàn Nguyệt tỏa ánh sáng xanh thẳm lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay của cô.

 

Ánh mắt Tô Hề cảnh giác quét xung quanh một vòng, phát hiện ngoại trừ cô , tất cả những khác đều dùng một loại ánh mắt kỳ quái và kinh ngạc , đồng thời dám thẳng gã đàn ông dầu mỡ ...

 

Xem gã đàn ông dầu mỡ lai lịch nhỏ nhỉ?

 

“!@#¥%”

 

Vài tên binh lính vây quanh Tô Hề, thấy bộ dạng đ-ánh trả của cô, liền tiếp tục hung tợn những lời chim kêu ai hiểu .

 

“Đồ ngu!”

 

Tô Hề khinh bỉ ngoáy ngoáy tai, dù đối phương cũng hiểu đang gì.

 

Cô nắm c.h.ặ.t Hàn Nguyệt đặt ng-ực, truyền một luồng linh khí tay, đao hình trăng khuyết lập tức phóng đại vài thước, xoay một cái biến thành một thanh liềm cầm tay màu bạc.

 

Trong chớp mắt, xung quanh cô liền tỏa sát khí, vô cùng đáng sợ, ngay cả Lucius, đạt đến siêu năng lực cấp ba trở lên, cũng chấn động bởi luồng sát khí âm u .

 

Trong bầu khí căng thẳng , trận chiến sắp bùng nổ...

 

Tuy nhiên đúng lúc , một giọng thanh thuần mang theo một chút thở của ánh mặt trời từ xa truyền đến, cắt ngang cục diện đối đầu .

 

“Hê, giỏi thì mày đuổi theo tao !”

 

Nhìn kỹ , chỉ thấy một thiếu niên để tóc đen ngắn gọn gàng, dáng cao lắm, vóc dáng g-ầy, nhưng khắp đều tỏa thở của ánh nắng chạy vù từ xa tới, hơn nữa cái miệng còn mấp máy những lời qua là trêu .

 

Bởi vì từ giọng điệu của đối phương, thể ý vị trêu chọc và chế giễu.

 

“Chuyện... chuyện là thế nào nữa đây?”

 

Ngón tay đang giơ lên của Công tước Lucius vẫn còn run rẩy trung, đôi môi cũng vì tức giận đến cực điểm mà run bần bật.

 

Hôm nay những chạy đến chắn đường ông hết đến khác nhảy , đây là cố ý thách thức uy quyền của ?

 

Và cũng kinh ngạc kém còn Tô Hề và những khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-630.html.]

 

Bọn họ kinh ngạc là vì đối phương chắn đường của Công tước, mà là cách xuất hiện của thiếu niên , thực sự quá đặc biệt.

 

Bởi vì...

 

Sau lưng cô mà còn theo một đám binh lính đang truy đuổi !

 

cứ như , dẫn theo một đám ngựa hùng hổ xông cục diện chiến đấu của vài ...

 

Nếu họ đoán sai, đây chắc hẳn là trang phục của thế lực phản động, cũng là một thế lực khiến giới quý tộc trong thành bang kiêng kị và đau đầu nhất.

 

“Yô hố~ Hóa cô cũng bắt ?”

 

Thiếu niên tiên đ-ánh giá Tô Hề một lượt từ xuống , đó mới lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, dùng ánh mắt đồng cảm cô.

 

Ánh mắt như khiến Tô Hề cảm thấy rợn tóc gáy, thầm nghĩ:

 

“Thằng nhóc như ý gì?

 

Cái cảm giác cùng chung cảnh ngộ là thế nào đây?”

 

Có lẽ nhận sự nghi hoặc của Tô Hề, thiếu niên đổi sang tiếng Hoa:

 

“Mỹ nữ, theo !

 

bảo vệ cô!

 

hiểu nỗi đau của cô!”

 

Nói xong câu , cô mà cũng cần Tô Hề đồng ý , cứ thế trực tiếp một tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô vác lên vai như thế ——

 

“Đợi...

 

đợi , cô ...” cái gì?

 

Lời của Tô Hề còn xong, thiếu niên vác bổng lên cả ...

 

Đừng thiếu niên vóc dáng cao, sức lực nhỏ chút nào, thể dễ dàng mang cô .

 

“Vèo vèo vèo...”

 

Chỉ thấy thiếu niên gập hai chân xuống, mũi chân dùng lực một cái, liền bay vọt lên trung, với tốc độ sấm sét nhanh ch.óng lao , tốc độ đó nhanh đến mức khiến đám phía chỉ thể thấy một đạo tàn ảnh lóe lên biến mất.

 

Khi ngẩng đầu lên nữa, c-ơ th-ể họ tiếp đất.

 

Thiếu niên đặt lưng cô tựa nhẹ tường, một tay chống bên tai cô, do hai gần, vóc dáng thiếu niên cao, nên thở ấm áp của phả da thịt đối phương, thể cảm nhận rõ ràng một chút nóng.

 

Mái tóc đen ngắn lởm chởm của cô khẽ quét qua cổ Tô Hề, cách thậm chí còn thể ngửi thấy hương hoa hồng thơm mát dễ chịu đối phương.

 

Ngay khi Tô Hề định gì đó, thiếu niên bỗng đưa một ngón tay đặt lên đôi môi mỏng của , nhỏ giọng :

 

“Suỵt... tiên đừng chuyện, vệ binh sẽ lập tức qua thôi...”

 

Tô Hề rõ ràng đàn ông kỳ lạ giúp đỡ, cũng trong cái góc , thế là cô kiên nhẫn định đưa tay đẩy đối phương .

 

ai mà ngờ , khi tay cô đẩy l.ồ.ng ng-ực đối phương, chạm vật thể nhô lên ở phần ng-ực bằng phẳng.

 

‘Cô ng-ực?

 

mà là con gái?’

 

 

Loading...