“Hừ, kẻ hạ đẳng đúng là kẻ hạ đẳng, chút tự tri chi minh nào.
Người xưa quả sai vật họp theo loài phân theo nhóm, loại r-ác r-ưởi như cô ước chừng cũng chỉ loại phế vật nhỏ bên cạnh cô mới tụ tập một chỗ với cô thôi."
Rosaria hút thu-ốc nhân tiện sỉ nhục luôn cả Đông Hàn bên cạnh Tô Hề một trận.
Nghe thấy đối phương dám nh.ụ.c m.ạ Đông Hàn, ánh mắt Tô Hề trầm xuống, bàn tay đang để lưng khẽ cử động——
“Vút v.út v.út!"
Mấy vật thể nhọn nhỏ như mũi kim cứ thế trực tiếp b-ắn thẳng mặt Rosaria.
“!"
Cũng may cô phản ứng còn khá nhanh nhạy, khi ám khí sắp đ-âm da thịt nhanh ch.óng né tránh .
“Cộp cộp cộp..."
Kèm theo mấy tiếng động nhỏ, Rosaria đầu mới phát hiện bức tường phía mà cắm sâu mấy cây kim nhỏ màu vàng.
Chúng lúc đang găm c.h.ặ.t trong tường, là dùng lực mạnh.
“Con tiện nhân, cô dám hại ?"
Nói đoạn, cô vung tay lớn lên, những lưỡi d.a.o băng mang theo gió lạnh bay về phía Tô Hề.
“Keng!"
Tô Hề tế Hàn Nguyệt một tay vung vẩy hai cái trung liền chặn bộ đòn tấn công của đối phương.
Cô quét mắt một vòng những đang bao vây và Đông Hàn, :
“Sao, cô định một trận quyết đấu ngoài sân với ?"
Nghe giọng dửng dưng đó của Tô Hề, biểu cảm của Rosaria khựng , cô vô cảm mở miệng:
“Cô Tô Hề, nhớ quy định của trận thi đấu dường như là cho phép tiến hành chiến đấu ngoài sân khấu.
Tất nhiên, nếu cô thì chắc chắn cũng sẽ bồi tiếp đến cùng!
Chỉ là..."
Nói đoạn, cô liền như nâng đôi mắt quyến rũ Đông Hàn một cái:
“ là quý tộc đương nhiên coi trọng giải thi đấu , nhưng cô và cô bé bên cạnh , lẽ nào cũng ư?
Hì hì~ nếu cô trực tiếp tước quyền thi đấu như , bây giờ chúng thể khai chiến luôn, cùng lắm thì chúng cùng bỏ thi đấu thôi."
Lời phát biểu của Rosaria thành công khiến Tô Hề dừng động tác trong tay.
“Cô... loại tiểu nhân như cô thể đe dọa chị Tô Hề?
Rõ ràng là cô tìm chuyện , bây giờ cô ác nhân cáo trạng !
Sao nào, lẽ nào chỉ cho phép các khơi mào sự việc mà cho phép chúng đ-ánh trả !
Phi, thật hổ!"
Dường như nhận c-ơ th-ể Tô Hề khựng , hình nhỏ bé của Đông Hàn mà lập tức chắn mặt cô chỉ Rosaria bắt đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ...
“Ồ, cứ tưởng là tiểu phế vật từ đến, hóa cũng là từ Hoa Hạ tới ?
nghĩ cũng , lũ hạ đẳng các nếu đoàn kết sưởi ấm cho , thì ở tòa thành bang thực sự là sống nổi đấy~ ha ha ha ha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-673.html.]
Rosaria cũng giận, chỉ thông minh và khả năng nhẫn nại của cô rõ ràng cao hơn Lakshmi một bậc, ít nhất lợi dụng điểm yếu của Tô Hề để đe dọa cô.
, trận thi đấu cô bắt buộc tham gia.
Bản cô khác với đối phương, Rosaria thể chỉ là nhất thời hứng chí đến tham gia một chút, nhưng cô thì khác, cô chỉ giao ước với Herte, viên đ-á đạt , còn điểm yếu là liên lụy đến Đông Hàn.
Cũng chính vì mấy nguyên nhân , cô mới thể xảy xung đột trực diện với mấy ở nơi .
“Được Đông Hàn, cần nữa."
Tô Hề lặng lẽ vỗ vỗ lưng Đông Hàn, đó sang bọn Lakshmi:
“Người bạn của cô thông minh, đúng là dễ dùng hơn cái não của cô nhiều.
khuyên các thời gian đến tìm rắc rối cho , chi bằng nghĩ cách nâng cao thực lực để lên đấu trường đ-ánh bại một cách đường đường chính chính.
Nếu thông qua mấy thủ đoạn chính đáng để gây chuyện, đến lúc đó mất mặt cũng là cô thôi, cô đúng , công chúa Lakshmi?"
Nói đoạn, cô nở một nụ rạng rỡ, đôi mắt tinh tú như thể thể thấu lòng .
“Ta đương nhiên sẽ đường đường chính chính khiến cô quỳ chân !"
Quả nhiên, loại đặc biệt trọng thể diện như Lakshmi là tuyệt đối lấy một ván mặt .
“ chị Tô Hề, bọn họ..."
Đông Hàn còn gì đó, Tô Hề lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ.
“Không , chúng thôi, khí ở đây trong lành lắm, em dạo với chị đằng một chút."
Tô Hề dắt lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Đông Hàn đưa cô rời khỏi đây...
Nhìn bóng lưng hai rời , Rosaria rít một thu-ốc sâu thản nhiên liếc Lakshmi, :
“Cậu đúng là nắm thóp chắc nịch, hèn chi chịu thiệt."
“Cậu thì cái gì chứ?
Trước đây tớ cha trừng phạt ở nhà thề , nhất định ở trận thi đấu đấu trường , sự chứng kiến của vạn đ-ánh cô ngã quỵ mặt đất!
Nếu tớ khó mà nuốt trôi cơn giận !
Con tiện nhân lưng Herte bảo vệ, bình thường tớ căn bản cơ hội tay.
lúc thi đấu thì khác , dù ở đó sinh t.ử... cũng là do trời định đoạt!"
Lakshmi tự nghiến răng nghiến lợi giải thích một phen.
“Được ...
đừng tớ tạt nước lạnh , hy vọng lúc đó thể đ-ánh thắng cô , đàn bà đơn giản ."
Lời cô đang hù dọa bạn , mà là từ cuộc giao phong ngắn ngủi liền thể , thực lực của đối phương hề , ít nhất cô bạn của chắc đối địch nổi.
“Hừ, ngay cả cũng tin tớ nữa đúng ?"
Lakshmi vẻ sắp giận dữ, cô cho phép ngay cả bạn bè cũng hạ thấp .
“Đi thôi, trận thi đấu sắp bắt đầu ."....
Lúc Tô Hề đưa Đông Hàn tới một góc vắng khác.
Vừa cuộc đối đầu giữa họ và bọn Lakshmi chắc hẳn những đấu sĩ khác cũng thấy, kẻ địch gây e rằng chỉ nhiều chứ ít ...
Dù cũng ít đến tham gia thi đấu cũng là nhắm tới việc kết giao với những sở hữu dị năng năng lực.