'Hừ hừ, đồ ngu, lão t.ử thể để cô đầu hàng dễ dàng như ?
Chẳng qua là giả vờ màu một chút để sùng bái thôi!'
'Xem vận may tệ, mà gặp Trần Tư Mộng tất cả phỉ nhổ, thể mượn sự chán ghét của đối với cô để giành chiến thắng, đ-ánh ngã xuống đất, đó gây dựng danh tiếng cho !'
'Tin rằng lúc thấy phanh thây tội đồ của thành bang, chắc chắn đều sẽ tràn đầy sự sùng bái đối với bản Hầu tước !
Không chỉ , thủ lĩnh...
Thủ lĩnh đại nhân chừng còn phá lệ thăng tước vị cho lên một chút!'
'Ha ha ha, r-ác r-ưởi nhỏ...
Cô cứ ngoan ngoãn hòn đ-á kê chân cho bản thiếu gia , dùng xương thịt của cô để đúc nên con đường tiến của nhà họ Lul chúng !'
Chương 608 Trận chiến quyết t.ử
Lulffrey nghĩ thầm trong bụng một cách mỹ mãn, đôi mắt nhỏ về phía Trần Tư Mộng càng thêm hài lòng.
Hắn thể chờ đợi thêm để thấy tiếng tán thưởng của khán giả và tiếng kêu cứu của đối phương!
Tô Hề chằm chằm dung mạo quen thuộc và giọng quen thuộc đài, khỏi liếc mắt chú Lý:
“Tên Lulffrey ... lai lịch thế nào?"
“Tư Mộng xui xẻo , tên chính là con trai của Công tước Lucius đấy!"
Gương mặt chú Lý đầy vẻ lo lắng, chung sống bấy lâu ông tự nhiên rõ coi thường Trần Tư Mộng đến nhường nào.
“Lucius?"
Tô Hề nhẩm hai chợt nhớ !
Chẳng trách tên trông quen mắt như ...
Tên Công tước gì đó chẳng chính là gã lợn b-éo hói đầu đ-ánh ch-ết ngay mặt đứa trẻ, còn chặn đường dạy dỗ ?
Không ngờ cha thì bóng dầu như , kéo theo cả con trai cũng sinh như thế.
là ứng với câu cũ —— một nhà cùng một cửa.
“Không , chúng tin tưởng Trần Tư Mộng."
Tô Hề trấn an chú Lý một chút, tiếp tục xem trận đấu trong tivi.
Lúc Trần Tư Mộng đấu trường đến một cái cũng thèm bố thí cho đối phương, mà đầu hỏi b-ình lu-ận viên:
“Trọng tài, trận đấu vẫn bắt đầu ?"
Thấy đối phương để ý đến , Lulffrey lạnh một tiếng, dùng giọng điệu cực kỳ ăn đòn mở miệng:
“Ồ, bản Hầu tước cho phế vật cô cơ hội , nếu lúc đó cô thực sự đ-ánh ch-ết đài, thì đừng lóc cầu xin tha mạng nhé~ mà... nếu cô tình nguyện cởi hết quần áo quỳ mặt như một con ch.ó mà l-iếm giày cho , thì thể cân nhắc tha cho cô một mạng."
Nói xong, còn thô lỗ dùng ánh mắt d-âm đ-ãng đ-ánh giá Trần Tư Mộng một lượt, ánh mắt ghê tởm đó khiến Tô Hề dù đang qua màn hình cũng nhịn mà siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm...
Thế nhưng... tất cả đều cùng suy nghĩ với Tô Hề, ngược phần lớn đài huýt sáo vang trời!
“Ha ha ha, Hầu tước Lulffrey đúng đấy, nếu cô bằng lòng ch.ó, thấy vẫn thể để một mạng ch.ó cho cô , dù cũng chúng vui lòng mà~"
“Ồ ồ ồ, con nhỏ thực cũng đầy đặn lắm đấy, vóc dáng lồi lõm đó kìa, thật sự cởi sạch chừng còn cái để xem đấy."
“Lão t.ử xem nó từ lâu , ai dè lúc nào nó cũng bộ tịch bày thái độ cao ngạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-717.html.]
Xì, chẳng qua là con của tội đồ, còn thật sự coi là nhân vật công chúa gì ?"
“Cái lão già ngoại công của nó bao nhiêu việc cuối cùng ch-ết một cách nhẹ nhàng như , còn những hại như chúng thì ?
Hừ, chỉ thể để con khốn nhỏ đền tội thôi!"
“ thấy nó chỉ xứng đáng phủ phục chân quý tộc như một con ch.ó sống dở ch-ết dở thôi, mà mấy năm nay trận nào cũng để nó thắng, đúng là xúi quẩy."
“Cuối cùng cũng thể thấy xử lý nó .
Hầu tước Lulffrey, cố lên!
Chúng ủng hộ ngài!"
“Lột sạch quần áo nó !
Lấy roi mà quất nó!
Chặn mồm nó !"
“Tháo cánh tay nó xuống!"
“Đ-ánh gãy chân nó, để nó chỉ thể bò đất mà !"
“..."
Đủ loại lời lẽ bẩn thỉu thốt từ miệng của đám đàn ông đài, thậm chí ngay cả ít khán giả nữ cũng những lời tàn nhẫn.
Dù là từng trải qua sóng gió như Tô Hề, cũng bao giờ thấy sự ác ý của nhiều như tập trung một .
Nếu là ...
Nếu đài là cô, cô ước chừng sẽ trong cơn giận dữ mà g-iết hết tất cả , dù đồng quy vu tận!
ngược , Trần Tư Mộng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nội tâm hề d.a.o động.
Từ nhỏ lớn lên sinh tồn trong môi trường như , so với hận thù và mục tiêu trong lòng, những lời nh.ụ.c m.ạ về ngôn từ đáng là gì?
Chỉ cần cô còn sống, những vật ngoài thể tổn thương cô dù chỉ một mảy may.
Cô, còn là cô bé chỉ lóc thút thít hồi nhỏ nữa .
Trên cô, gánh vác chính là cuộc đời mà liều mạng mới bảo vệ ...
“Nói xong ?"
Trần Tư Mộng thản nhiên đáp một câu, ánh mắt cô nhạt, giọng điệu cũng bình thản một cách kỳ lạ.
Cô hề sụp đổ, lớn phẫn nộ, oán giận như nghĩ, cô cứ thế mím c.h.ặ.t môi đấu trường, lạc lõng một cách kỳ lạ với thứ xung quanh.
Lulffrey đạt ý nguyện bèn tức giận lườm cô một cái, cuối cùng kiêu ngạo với b-ình lu-ận viên:
“Bên chúng cũng chuẩn xong , bắt đầu , thể chờ đợi thêm để lột da rút xương cô , trả thù cho tất cả cư dân trong thành bang tên phản quốc hại !"
Những lời vẻ vô cùng lẫm liệt, mượn danh nghĩa trả thù cho nhân dân và trừ hại, để thực hiện d.ụ.c vọng trong lòng .
“Được !
Vậy thì vì cả hai bên chuẩn sẵn sàng, trận đấu của chúng ... bây giờ chính thức bắt đầu!"
Cùng với mệnh lệnh của b-ình lu-ận viên, trận đấu thu hút nhiều sự chú ý cuối cùng cũng bắt đầu...